Thứ hai, 10/12/2018 8:44 AM

Hãy Coi Tôi Là Người!

Thứ bảy, 15/09/2018 8:36 AM

Một câu chuyện về một cậu bé thuộc giới tính thứ 3 đầy cảm động và nước mắt. Trước sự hắt hủi của gia đình, sự ruồng rẫy của xã hội, mọi người xa lánh và coi cậu là đồ bệnh hoạn. Cuộc sống cứ thế diễn ra đối với cậu, cho đến một ngày cậu mệt mỏi và muốn đi tìm một thế giới khác một thế giới có thể chấp nhận cậu. Giây phút cuối cùng ấy, cậu đã nói ra được ước nguyện duy nhất của cuộc đời mình: Hãy coi tôi là người!

Hãy Coi Tôi Là Người!
Hãy Coi Tôi Là Người!

Cuộc sống như một bộ phim, còn mỗi chúng ta là nhân vật của bộ phim dài tập ấy. Ai may mắn được phân cho một vai diễn bình thường. Còn cậu bé mà tôi sắp kể đây lại không có sự may mắn ấy!

Điều không may mắn đầu tiên, đó là cậu không giống những người bình thường khác. Cậu có một cái đầu thông minh, một gương mặt ưa nhìn, tay chân lành lặn nhưng cậu lại gắn mác ngoại hình của một người con trai mang tâm hồn của một người con gái. Cậu ấy là Thành! Nếu may mắn thì ngày 13 tháng 8 vừa rồi là sinh nhật lần thứ 18 của cậu ấy.

Điều không may mắn thứ hai, đó là cậu không được gia đình, những người thân yêu của mình chấp nhận. Từ khi 10 tuổi, cậu ấy biết mình khác những người con trai khác. Cậu không chơi búp bê, không chơi đồ hàng hay nhảy dây...như con gái nhưng lại càng không chơi kiếm, chơi súng...như một người con trai mà ba mẹ của cậu cho là người con trai thực thụ. Giấu giấu giếm giếm suốt hai năm trời, không cho một ai biết. Cho đến một ngày, mẹ của Thành vào phòng và tìm được một quyển sổ giấu kín ở đáy tủ quần áo. Cuốn sổ nhỏ thôi, nhưng cất chứa trong đấy một bí mật mà cậu định che đậy cả đời, một bí mật mà khi bất kì một ai biết cũng sẽ khiến cuộc sống của cậu thay đổi...

Ngay sáng hôm ấy, sau khi mẹ Thành kể lại và đưa cuốn sổ cho ba của Thành, ông đã rất giận. Không kiềm chế được, ông phóng xe đến trường của Thành đang học. Trước sự ngỡ ngàng của cả trường trong giờ ra chơi, một người đàn ông trung niên đang cầm một chiếc gậy đánh một cậu học sinh. Một vài người nhìn ra họ là hai cha con nhưng không một ai biết vì sao ông ấy lại đánh con của mình.

Một tuần sau, Thành không tới lớp, cả lớp và tôi đều không biết bất cứ điều gì. Cô giáo có gọi điện và trực tiếp đến nhà, nhưng không lần nào gặp được Thành. Cô kể là mỗi lần như thế cư nhắc đến Thành là ba mẹ của cậu ấy là dập máy.

►Xem thêm: Bạn Chỉ Sống Một Lần Trong Đời, Hãy Làm Việc Hết Mình, Nghỉ Ngơi Đúng Cách Và Đừng Sợ Hãi Hoang Mang Bất Kỳ Điều Gì

Hãy Coi Tôi Là Người!
Là cha mẹ hãy mở lòng mà yêu thương các con...bởi chính bạn là người sinh ra con mà

Là bạn thân nhưng tôi không biết một điều gì cả, Thành chưa từng tâm sự với tôi vì điều này...

Từ đó, lớp tôi thiếu đi một thành viên, tôi mất đi một người bạn thân nhất. Và Thành trở thành một ẩn số mãi không thể tìm được cách giải ẩn...

Nhưng bộ phim nào rồi cũng phải đến hồi kết. Có thể cái kết ấy đã diễn ra trước đối với Thành, còn với tôi là thật sự kết thúc khi tôi biết được hết sự thật đằng sau nó...

Năm nay, là năm học cuối cấp 3, tôi và mấy người bạn tranh thủ hè này đi thăm một trai trẻ mồ côi. Thật khó tin khi chuyến đi ấy là tình tiết cuối cùng dẫn tôi đến tập cuối của bộ phim này, vì ở đây tôi biết được hết mọi sự thật liên quan đến Thành.

Tôi và đoàn sau khi tham quan, chơi đùa với các em, thì được biết trại trẻ mồ côi này có một căn nhà chứa tro cốt của các đứa trẻ không may mắn qua đời ở đây. Chúng tôi xin phép, và trước sự chỉ dẫn của các mẹ được thắp hương cho các em...

Đến hũ tro cuối cùng ấy,...

Tôi lặng người...

Đó là Thành, hay chỉ là một ai đó giống mà thôi...

Cạnh bên hũ tro, có một quyển sổ cũ nát. Tôi có thể nhận ra đó là một quyển sổ vì nó đã được chắp dán rất nhiều... Mở quyển sổ, tôi nhận ra đây là chữ của Thành...Như vậy có nghĩa là... Thành đã...chết!

Nhưng tại sao ? Cậu ấy lại ở đây? Cậu ấy có ba mẹ mà? Đáng lẽ...

Tôi cầm quyển sổ chạy đến tìm người quản lí trại trẻ mồ côi này để hỏi chuyện...

►Xem thêm: Tương Lai Ra Sao Là Do Chính Bạn Quyết Định Cho Nên Hãy Ngừng Đổ Lỗi Và Học Cách Sống Vui Vẻ Với Lựa Chọn Của Mình Đi

Hãy Coi Tôi Là Người!
Điều cuối cùng, Thành muốn là HÃY COI TÔI LÀ NGƯỜI!"

Và đến khi tôi biết cũng là những thước phim cuối cùng cũng dần hiện ra. Tôi nghe kể lại, một cậu bé khoảng trừng mười bốn, mười năm tuổi nằm ngất ở một bãi rác gần đây, đã được một bác xe ôm đưa vào trại trẻ này...Điều duy nhất cậu cho mọi người ở đây biết là cậu tên Thành.

Người quản lí chính là người đã trực tiếp chăm sóc cậu, kể tận tình cho tôi nghe. Những ngày tháng trầm cảm của cậu ấy như thế nào, những điều cậu ấy đau khổ ra sao khi phát điên...

Qua lời kể, tôi cảm thấy một đời người coi vậy mà ngắn ngủi. Nhưng vậy thôi, chứ cứ kéo dài thì người phải chịu nhiều đau khổ chỉ có Thành. Con người ấy, đã chết vì bị xe tông trong một lần lên cơn không kiểm soát...

Nghe tới đây, tôi không nghe được điều gì nữa, tai tôi ù đi, mắt cũng nhòe dần...

Tôi quay lại chỗ đó, để thắp hương cho Thành :"Thành ơi, mày nghe tao nói gì không?... mày coi tao là bạn không? ...mày thế nào rồi? " . Mày đi thật rồi, vậy là giải thoát sao...?

Đứng đó một lúc lâu, tôi phải về, trước khi đi, tôi đã thực hiện ước nguyện cuối cùng mà lúc nãy nghe cô quản lí nói: "Điều cuối cùng, Thành muốn là HÃY COI TÔI LÀ NGƯỜI!" . Tôi nói : "Thành, mày là bạn tao, tao coi mày là người, mãi mãi là như thế! Ngủ ngon! Vĩnh biêt!"

Sinh nhật cậu ấy vừa qua đi...Món quà duy nhất tôi tặng cậu ấy là sự tôn trọng và yêu quý dù cậu ấy có là gì đi chăng nữa!

Không biết còn bao nhiêu người nữa giống Thành? Và còn bao nhiêu bộ phim nữa phải kết thúc đau đớn như vậy?

►Xem thêm: Bạn Chỉ Sống Một Lần Trong Đời, Hãy Tung Cánh Bay Lên Làm Đại Bàng Chứ Đừng Mãi Sống Kiếp Cò Trong Ao Làng Nữa

 

Nguồn tham khảo

Ohay

Quan tâm  
2

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Nỗi Lòng Bồ Đề Sư Tổ
Danh sư ắt xuất cao đồ. Thầy giỏi thì đồ đệ sẽ giỏi giang. Nhưng giỏi giang phải trong khuôn khổ, kỷ luật, để thầy còn ngẩng mặt tự hào khi chúng ta thành công và thành nhân. Chưa có ông thầy nào trên đời mong học trò mình thất...
Những Đôi Mắt Hút Hồn Nhân Loại
Không chỉ dùng để nhìn, đôi mắt còn là cửa sổ tâm hồn, đôi khi chỉ cần nhìn vào nơi ấy thôi là ta có thể đoán được tính cách một người. Chuyện đó sẽ được bàn trong một chủ đề khác. Bài viết này sẽ giới thiệu đến bạn...
Oán Trời Trách Người Để Được Chi, Phải Chăng Là Tự Vượt Lên Được Nghịch Cảnh Mới Là Đỉnh Cao Của Minh Trí
Khi gặp chuyện bất lợi, không theo ý mình thay vì oán trời trách người, thì chỉ có mạnh mẽ vượt lên chính mình mới là thực tại, chỉ có tự mình đi trên con đường của chính mình mới là minh trí.
Nếu Bạn Muốn Thành Công Thì Đừng Nuông Chiều Bản Thân Với Phong Cách Làm Việc Và Học Tập Theo Tâm Trạng Nữa
Bạn là một người luôn muốn thành công nhưng lại hời hợt với công việc? Chỉ làm việc đối phó và theo tâm trạng, kiểu như vui là làm còn buồn với mệt mỏi thì vứt xó vậy đó. Nếu bạn không kịp thay đổi...
Lợn Đi Chợ: Than Thân Và Trách Phận Không Bao Giờ Thay Đổi Được Thời Cuộc
Khi tai hoạ tới, sợ hãi và than thân trách phận cũng không thể thay đổi được thực tế. Cách tốt nhất là cố gắng thay đổi vận mệnh của mình ngay từ đầu. Câu chuyện Lợn Đi Chợ hôm nay sẽ giúp bạn hiểu hơn về dụng ý này.
Đọc Sách Như Kết Giao Bằng Hữu, Nên Cầu Ít Mà Tinh Tường
Lời hay ý đẹp của cổ nhân không phải do ngẫu nhiên, tùy hứng mà có. Bởi nó được đúc rút qua biết bao thế hệ, được mài gọt từ thực tế "phũ phàng" của bao kiếp nhân sinh để rồi lưu truyền cho hậu thế và dưới đây là những...
Trận Thủy Chiến Vàm Nao: Nhà Nguyễn Đập Tan Hơn 4 Vạn Quân Xiêm La Xâm Lược
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước, ta đã phải chịu không biết bao nhiêu cuộc sâm lăng của các thế lực hùng mạnh và hầu hết các cuộc chống giặc ngoại sâm đều diễn ra trên sông. Trận thủy chiến trên sông Vàm Nao vào thời...
Ngọc Hoàng Trừng Trị Thói Tham Nhũng Như Thế Nào?
Người đang làm, thần đang nhìn, lưới trời tuy thưa mà khó lọt, cho dù là phàm nhân hay chư thần, ai phạm tội đều bị trừng trị. Có điều, cách thức hành án thì quả là có khác nhau đấy. Câu truyện Ngọc Hoàng Trừng Trị Thói Tham Nhũng...
10 Vạn Hùng Binh Của Nước Bột Hải Bị 1 Đạo Thư Của Lý Bạch Dọa Lui
Thái sư là bậc đại thần, đại úy là cận thần, thì cũng chỉ là quyền quý trong nhân gian. Học sĩ họ Lý kia lại là thần tiên giáng trần, đặc biệt đến để giúp đỡ Thiên triều, còn có loại người nào dám sánh cùng cơ chứ!