Chủ nhật, 23/09/2018 3:46 PM

Lời Nói Có Thể Giết Người và Cũng Có Thể Cứu Người, Vì Thế Hãy Uốn Lưỡi 7 Lần Trước Khi Nói

Thứ sáu, 20/04/2018 6:39 PM

Đôi khi chỉ một lời thôi cũng đủ đưa 1 người xuống địa ngục và cũng 1 lời ấy lại giúp một kẻ bần hàn vươn tới tột đỉnh vinh quang. Nếu có tu dưỡng, lời nói sẽ thơm tựa hương hoa, ngược lại sẽ như bùn ung trứng thối.

Bệnh theo miệng mà vào, họa theo miệng mà ra.

Trong một buổi dạ tiệc, một người đàn ông ăn vận trau chuốt vui chuyện kể với một phụ nữ vẻ quý phái ngồi bên cạnh về bí mật của một hiệu trưởng. Ông tỏ ra vô cùng bất bình với hành vi bỉ ổi của vị hiệu trưởng đó, và nói một thôi một hồi những từ ngữ công kích, nguyền rủa ông ta thậm tệ.

► Xem thêm: Hồi Nhỏ Chúng Ta Thật Giàu Có Và Vui Vẻ, Cớ Sao Khi Lớn Lên Lại Luôn Nghèo Nàn Và Buồn Phiền?​

Nhưng người phụ nữ quý phái này từ đầu đến cuối vẫn cứ im lặng chẳng nói năng gì, cho đến cuối cùng, người phụ nữ này mới hỏi người đàn ông:

“Thưa ông, ông cho rằng tôi là ai ạ?”

“Ôi, tôi xin lỗi, tôi vẫn chưa hân hạnh được biết quý danh bà” – người đàn ông trả lời.

“Tôi chính là vợ ông hiệu trưởng mà ông nói đến đấy ạ” – người phụ nữ quý phái trả lời nhẹ nhàng.

Người đàn ông ăn vận bảnh bao kia xấu hổ quá, chẳng biết nói gì nữa. Ngồi một lát, ông ta nghiêm giọng hỏi người phụ nữ:

“Vậy bà có biết tôi là ai không?”

“Tôi không biết” – người phụ nữ trả lời nhỏ nhẹ và khe khẽ lắc đầu.

“Ôi, tốt quá, may quá!”, người đàn ông như trút được gánh nặng trong lòng, rồi lẳng lặng rời khỏi bữa dạ tiệc.

***

Có lẽ người đàn ông trong câu chuyện này là thuộc cấp của vị hiệu trưởng nọ. Thật may mắn cho ông ta, bà vợ ông hiệu trưởng là quý bà chân chính, khoan dung, độ lượng. Trước người có thể coi là “kẻ thù” của chồng mình, bà đã có cách xử sự của bậc quân tử: “Quân tử thành nhân chi mỹ, bất thành nhân chi ác” (Người quân tử làm điều tốt đẹp cho người khác chứ không làm điều xấu xa ác độc cho người khác).

Lời thiện một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng.

Người xưa nói: “Bệnh theo miệng mà vào, họa theo miệng mà ra”. Người không tu khẩu, nói xấu người khác, công kích người khác, hoặc bịa đặt đơm chuyện vu cáo người ta, hoặc câu chuyện làm quà, thể hiện mình từng trải, am hiểu sự đời, khoe khoang kiến thức, phô diễn sở tri sở kiến, rất dễ gây họa cho chính mình. Nhất là những lời ác ngữ cay độc, như lưỡi dao đâm vào tim người ta, người ta sẽ thù hận khôn nguôi, sẽ tìm cách báo thù. Trong xã hội mấy năm nay đã xảy ra nhiều án mạng, mà khởi nguồn chỉ là một vài câu mắng chửi. Thật đau lòng có cả những nạn nhân là thân nhân của hung thủ, người chết, kẻ tù tội, gia đình ly tán, họ hàng xóm làng xa lánh, khinh bỉ, có nỗi đau nào đau hơn? Có nỗi nhục nào nhục hơn? Có nỗi ân hận nào lớn hơn?

► Xem thêm: Một Người Luôn Nuôi Dưỡng Lòng Cảm Ân Chắc Chắn Sẽ Lập Nên Đại Nghiệp​

Kiểm soát được lời ăn tiếng nói, suy nghĩ cẩn trọng trước khi nói không những là thể hiện của tu dưỡng, của đạo đức, phẩm hạnh, mà còn là thể hiện của trí tuệ. Người xưa cũng dạy: “Chim khôn hót tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”, và: “Lời thiện một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”, hoặc “Lợi đao cát thể thương dị hợp, ác ngữ thương nhân hận bất hưu” (Dao sắc cắt thân thể, vết thương còn dễ lành; lời ác độc tổn thương người, thì người ta uất hận khôn nguôi). Thế nên người khôn ngoan, người có trí tuệ đều “Uốn lưỡi bẩy lần trước khi nói”, tìm lời hay ý đẹp để nói với người khác, cũng là để “Thành nhân chi mỹ” (Thành tựu việc tốt đẹp cho người khác).

Câu chuyện cổ Phật giáo dưới đây là minh họa sống động cho trí tuệ của người biết suy nghĩ kỹ trước khi nói, tìm lời hay ý đẹp mà nói để tác thành việc tốt cho người. Đương nhiên, lời hay ý đẹp là lời chân thành, xuất phát từ nội tâm thiện lương, mong muốn đem cái tốt đẹp cho người khác, chứ không phải lời hoa mỹ, xảo ngôn của kẻ tiểu nhân, bất nhân.

***

Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn dắt 500 tăng lữ đi đến đất nước Krishna hoang sơ lạc hậu để hoằng dương Phật Pháp.

Vì để cứu độ người có duyên, Mục Kiền Liên được lựa chọn làm người đầu tiên vào trong thành Krishna.

Khi vị tôn giả nhìn thấy người Krishna có một số hành vi hoang đường không hợp lý, ngài liền mở miệng nói đạo lý nhân quả, thuyết rằng hành vi ngu si của dân chúng chắc chắn sẽ gặp quả báo và sẽ phải chịu khổ.

Nghe những lời nói ấy, người Krishna không chấp nhận được, liền nổi giận đùng đùng đuổi Mục Kiền Liên ra ngoài thành, khiến chuyến đi đến nước Krishna của tôn giả trở thành vô ích.

Sau đó, Phật Đà phái Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát đi đến nước Krishna.

Khi Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát bước vào trong thành, ngài không lập tức tuyên truyền Phật Pháp, mà trước tiên khen ngợi người dân Krishna là cần cù siêng năng, thuần khiết lương thiện.

Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát đã đưa người dân Krishna đến với đất Phật, cung kính đỉnh lễ với Đức Phật.

Những lời lẽ tốt đẹp của ngài làm người Krishna hân hoan vui mừng. Cuối cùng, họ dâng hoa tươi, bát dĩa, trân bảo, và chân thành cúng dường.

Nhờ đó, Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát đã đưa người dân Krishna đến với đất Phật, cung kính đỉnh lễ với Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, và lắng nghe tâm Pháp của Phật Đà.

Người xưa dạy “Học ăn, học nói, học gói, học mở”, thật không đơn giản chỉ là công cụ truyền đạt trao đổi ý kiến. Nó mang nội hàm rất sâu xa, là một loại trí tuệ, một loại tu dưỡng phẩm đức, cũng là công phu khổ luyện mới có thể đạt được. Nhưng nó cũng không phải là quá khó, không thể thực hiện được, chỉ cần để tâm chú ý vào mỗi lời ăn tiếng nói, suy nghĩ trước khi nói, xem lời mình nói ra có gây tổn thương đến người ta không. Thêm vào đó là thiện tâm, thì mỗi lời nói sẽ là một đóa hoa hồng, người nghe ắt sẽ rất vui lòng đón nhận.

► Xem thêm: Triết Lý Đôi Giày Và Những Điều Quan Trọng Trong Bạn Cần Trong Cuộc Sống​

 
Quan tâm  
4

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
10 Nghệ Thuật Từ Chối Khéo Léo Khiến Người Nghe Dịu Lòng Và Bản Thân Bạn Không Cảm Thấy Bứt Rứt Áy Náy
Khi bạn gặp một lời đệ nghị từ người khác mà bản thân không muốn thì phải làm cách nào để từ chối mà họ không giận hờn và bản thân không cảm thấy áy náy đây? Dưới đây là bí kíp dành cho bạn với...
Nỗi Lòng Bồ Đề Sư Tổ
Danh sư ắt xuất cao đồ. Thầy giỏi thì đồ đệ sẽ giỏi giang. Nhưng giỏi giang phải trong khuôn khổ, kỷ luật, để thầy còn ngẩng mặt tự hào khi chúng ta thành công và thành nhân. Chưa có ông thầy nào trên đời mong học trò mình thất...
Hãy Vẽ Người Thân Nhất Của Em
Tuyển tập 30+ hình ảnh ngộ nghĩnh về nhiều đề tài giúp bạn thư giãn sau những phút giây căng thẳng.
Chuyện Ở Quán Phở Trưa
Tony sáng nay có việc lên Sài Gòn gặp khách ở khu Nguyễn Huệ quận 1, xong cái đi bộ qua đường để ăn trưa. Tới quán phở 24 thì thấy có 2 mẹ con người bán vé số đang nhìn vô quán. Người mẹ khoảng 3 chục nhưng trông hốc hác, còn con...
12 Năm Đứng Top Đầu Trong Trường Cho Tới Khi Ra Đời Không Bằng Cậu Bạn Cá Biệt Học Cùng Lớp
Có rất nhiều con đường để đi đến thành công điều quan trọng là bạn định hướng thế nào và thực hiện ra sao? Bài viết này là một tâm sự của một bạn trẻ khi mà 12 năm học lúc nào cũng đứng trong top đầu,...
Lợn Đi Chợ: Than Thân Và Trách Phận Không Bao Giờ Thay Đổi Được Thời Cuộc
Khi tai hoạ tới, sợ hãi và than thân trách phận cũng không thể thay đổi được thực tế. Cách tốt nhất là cố gắng thay đổi vận mệnh của mình ngay từ đầu. Câu chuyện Lợn Đi Chợ hôm nay sẽ giúp bạn hiểu hơn về dụng ý này.
13 Danh Ngôn Cực Hay Đập Thẳng Vào Mặt Người Có Tính Cố Chấp Và Bảo Thủ
Bạn có phải là người mang tính cố chấp và bảo thủ? Nếu có hãy sửa ngay đi bạn nhé bởi vì một trí óc bảo thủ là một trí óc đang chết dần.Và cơ hội tốt không bao giờ đến với người bảo thủ đâu. Hãy nhớ...
Truyền Thuyết Về Miếu Bà Trên Côn Đảo
Có câu ca "Gió đưa cây Cải về trời, rau Răm ở lại chịu lời đắng cay". Vậy nguyên nhân ra đời của câu ca này như thế nào? Nó được cho là gắn với truyền thuyết về một ngôi miếu linh thiêng trên côn đảo: Miếu Bà hay còn gọi là...
Tích Xưa Chuyện Cũ: Chưa Đỗ Ông Nghè Đã Đe Hàng Tổng
Hẳn bạn đã nghe qua câu thành ngữ "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng". Bạn hiểu rõ ý nghĩa của nó chứ? Tích xưa chuyện cũ về sự ra đời của câu thành ngữ này thế nào? Câu chuyện sau sẽ giúp bạn tỏ tường.
Trí và Dũng Của Các Bậc Thông Tuệ
Gặp biến không loạn, gặp nghịch cảnh không chút dao động, được lợi không quá vui, bị mất không quá buồn ấy là cái trí và dũng của những bậc thông tuệ, như 2 câu thơ của Tô Đông Pha "Mạc thính xuyên lâm đả diệp thanh, hà phướng...