Thứ tư, 17/01/2018 12:16 PM

Nguyên Nhân Gì Khiến Hoàng Đế Thuận Trị Xuất Gia Tu Hành?

Thứ tư, 08/11/2017 1:36 PM

Từ bỏ gia sản để tu hành, ngay cả ngai vàng và quyền thế của bậc cửu ngũ chí tôn cũng không ngăn được bước chân của những bậc đại hiền sỹ ấy đến với Phật Pháp. Trong lịch sử những con người ấy rất nhiều và Thuận Trị Gia là một người như thế. Nhưng nhân gì khiến ông quyết tâm đến với nhà Phật như vậy?

Hoàng đế Thuận Trị nhà Thanh Ái Tân Giác La Phúc Lâm.

Dưới đây xin trích dẫn câu chuyện Hoàng đế Thuận Trị nhà Thanh, tên thật là Ái Tân Giác La Phúc Lâm từ bỏ ngai vàng lên núi tu hành, được ghi chép trong cuốn “Thanh bái loại sao” – một tác phẩm tổng hợp các câu chuyện xảy ra vào thời nhà Thanh do tác giả Từ Kha (1869 – 1928) biên soạn.

Tương truyền rằng vào cuối nhà Minh, có một vị cao tăng lên núi Nga Mi dựng lều tranh làm nơi ở ẩn. Lão tăng quanh năm không bao giờ xuống núi, không ăn uống mà chỉ ngồi trên Bồ đoàn tọa thiền.

Về sau này có một tiểu hòa thượng xin theo ở cùng cao tăng. Tiểu hòa thượng thỉnh thoảng xuống núi mua gạo nấu cơm. Cuộc sống cứ như vậy trôi qua, cao tăng ngồi tọa thiền cũng được hơn 10 năm trời.

Một ngày, cao tăng bỗng nhiên xuất định, mở mắt to và nói với tiểu hòa thượng: “Con ở đây cho tốt, ta phải đi rồi!”

Tiểu hòa thượng không đành lòng để Sư phụ rời đi liền nắm lấy vạt áo của sư phụ và khóc lớn. Cao tăng nói: “Con đừng như vậy!”

Sau đó ông lấy trong tay áo của mình ra một bức tranh được cuộn tròn và mở ra cho tiểu hòa thượng xem. Trong bức tranh vẽ chân dung một người rất giống cao tăng, từ ánh mắt đến khuôn miệng nhưng lại không có hai hàng lông mi.

Cao tăng nói với tiểu đệ tử: “Con hãy giữ kín bức tranh này, ta phải đi rồi. Mười hai năm sau, con hãy mang bức tranh này xuống núi tìm ta. Nếu như có người muốn xem tranh, con hãy cho họ xem. Nếu có người xem tranh và vẽ thêm lông mi vào bức chân dung này, thì đó chính là ta.”

Cao tăng và đồ đệ.

Không lâu sau, Trương Hiến Trung đến Tứ Xuyên và sát hại nhân dân đến nỗi gần như không còn ai sống sót. Tiểu hòa thượng tuân theo lời căn dặn của cao tăng, một mực không xuống núi vì thế mà thoát khỏi kiếp nạn này. Sau này, Thuận Trị Đế đăng cơ, thời hạn mười hai năm như lời căn dặn của Cao tăng cũng đã đến.

Tiểu hòa thượng lúc này bình an xuống núi, đi khắp thiên hạ tìm kiếm sư phụ, trăn trở đi vân du suốt mười hai năm nhưng vẫn không tìm được.

Về sau, tiểu hòa thượng đến Bắc Kinh xin ăn, gặp đúng lúc Thuận Trị Đế đến vùng ngoại ô săn bắn thú rừng. Tiểu hòa thượng không biết nhóm người đi săn thú ấy là Hoàng đế và người trong Hoàng cung, nên khi nhớ tới lời căn dặn của sư phụ thì lập tức tiến đến trước xe của Hoàng đế, thỉnh cầu Thuận Trị xem tranh.

Đám Thị Vệ ngay lập tức đến bắt tiểu hòa thượng vì cả gan dám mạo phạm Hoàng đế, nhưng Thuận Trị Đế kịp thời ngăn lại. Tiểu hòa thượng mở bức tranh ra mời Thuận Trị Đế xem. Không ngờ, vừa nhìn thấy bức tranh, vị Hoàng đế nói: “Ồ! Bức tranh này vì sao lại không vẽ lông mi?”

Sau đó, Hoàng đế lập tức sai người mang bút lông đến rồi đích thân vẽ hai hàng lông mi lên bức chân dung ấy. Tiểu hòa thượng khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất bái lạy và kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Thuận Trị Đế nghe. Thuận Trị Đế nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra, kiếp trước mình chính là vị cao tăng trên núi Nga Mi.”

Thuận trị gia tu hành.

Hoàng đế Thuận Trị được sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh tràn đầy tín ngưỡng Phật. Mẹ của Thuận Trị Đế là người Mông Cổ, là người tín ngưỡng, thờ phụng Phật. Cho nên, ngay từ nhỏ, ông đã được các đạo lý nhà Phật soi sáng. Ông luôn lấy niềm tin vào Phật Pháp làm cách giải thoát những nỗi buồn khổ và cô độc xuất hiện trong tâm hồn mình. Tương truyền rằng, sau cuộc gặp gỡ với tiểu hòa thượng ấy không lâu, Thuận Trị Đế đã từ bỏ ngai vàng để đến núi Phổ Đà ẩn cư tu hành cùng tiểu hòa thượng này. Về sau này, Hoàng đế Khang Hy đến Trường Giang, mục đích là để tìm kiếm tung tích của Hoàng đế Thuận Trị.

Truyền thuyết cao tăng trên núi Nga Mi chuyển sinh thành Hoàng đế Thuận Trị tuy rằng không được ghi chép trong chính sử, nhưng được dân gian lưu truyền khắp nước Trung Hoa cho đến tận thời nay. Câu chuyện cũng được hậu thế cho rằng chính là nguyên do Hoàng đế từ bỏ ngai vàng xuất gia lên núi tu hành.

Nhà Phật giảng rằng, những người tu hành chân chính tuy thân thể ở cõi hồng trần nhưng tâm lại đang ở chốn bồng lai tiên cảnh. Một khi nhận ra ý nghĩa của sinh mệnh, thì những tiền tài vật chất, danh vọng kia không thể níu giữ được chân họ trở về với con đường tu hành mà họ đã lựa chọn. Đạo lý này phải chăng cũng phù hợp với cách nghĩ của Hoàng đế Thuận Trị và những người xuất gia tu hành thời xưa?

 

Nguồn tham khảo

Trithucvn

Quan tâm  
3

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
Im Lặng, Lắng Nghe, Ghi Nhớ, Hành Động Và Khôn Ngoan Là 5 Cung Bậc Khác Nhau Của Trí Tuệ
Im lặng, lắng nghe, ghi nhớ, hành động và khôn ngoan là 5 cung bậc khác nhau của trí tuệ. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn và im lặng đúng lúc, để cảm nhận hết những âm thanh kỳ diệu của cuộc sống bạn nhé! Đừng vội...
Biển Mặn: Truyện Ngắn Thổi Vào Hồn Độc Giả Nhiều Suy Tư
Từng con sóng bạc đầu chạy vào bờ, lớp lớp sóng sau xô lên sóng trước, biển rì rào mênh mông, những cơn gió mang vị mặn thổi qua khóe mắt, qua mái tóc, để rồi đôi mắt mẹ ngày càng nhăn nheo, mái tóc mẹ ngày càng bạc…
Làm Con Gái Thì Phải Điệu Chứ!
Nếu mỗi ngày bạn luôn đón chào ngày mới bằng một nụ cười sáng khoái hay "mỉm chi" tí cũng được thì chắc chắn ngày đó sẽ mang lại cho bạn rất nhiều thành công trong công việc. Vậy thì đừng quên xem những tấm hình này vào mỗi...
4 Lời Không Nên Nói Nếu Muốn Cuộc Đời An Nhàn, Tươi Vui Và Hạnh Phúc
Nói lời oán trách, nói càn khi gặp khó khăn, nói lời thị phi đố kỵ với người khác và nói những lời ngông cuồng khi được khen ngợi là những thói quen xấu cần phải bỏ ngay nếu bạn muốn cuộc đời mình...
Cách Dùng Người: Thứ 3 Năng Lực, Thứ 2 Thái Độ Vậy Thứ 1 Là Gì?
Mỗi người đều có những sở trường, sở đoản và tâm tính riêng, người lãnh đạo giỏi là phải dùng "cái tâm" và "con mắt" của mình để "cảm nhận" điều đó ở mỗi người và đưa vào họ vị trí thích hợp, làm được như vậy,...
Làm Người Phải Biết Dừng Lại Đúng Lúc, Đối Với Người Khác Là Một Sự Khoan Dung, Đối Với Chính Mình Là Trừ Lại Con Đường Để Thoái Lui Vậy
Làm người phải biết dừng lại đúng lúc, đối với người khác là một sự khoan dung, đối với chính mình là trừ lại con đường để thoái lui vậy. Đời người cần phải học tiết chế, biết dừng lại đúng lúc, biết đủ. Như thế...
Diễn Giải Chi Tiết Về Cuộc Đời, Hành Vi Của Trần Thủ Độ Qua Tuổi Thơ Và Lá Số Tử Vi
Thay triều đổi đại, bá đạo loạn luân, giết hại hoàng tộc nhà Lý,... đó là những câu mà người đời dành tặng cho Trần Thủ Độ, thế nhưng mọi việc đều có nguyên do của nó và những việc làm của Trần Thủ Độ cũng vậy. Bài...
Sự Tích Hoa Lưu Ly - Xin Đừng Quên Tôi
Khi biết đến tên loài hoa Lưu ly này rồi thì không một ai là không chú ý đến. Nó mang ý nghĩa như câu nói "Xin đừng quên tôi". Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em....
Nhớ Em Chiều Huế Tím
Tôi nhớ em, nhớ giọng nói vấn vương, Anh ở mô mà dễ thương dữ rứa, Răng mà anh biết đường ra xứ Huế, Chứ răng mà …anh hãy kể em nghe, Tôi yêu chiều Huế tím mộng, tím mơ, Tôi yêu sao nón bài thơ duyên dáng, Và đôi ta đã trao lời...