Thứ bảy, 23/02/2019 7:02 AM

Nhà Thơ Bạch Cư Dị Chân Thành Tha Thiết Nói Với Thế Nhân Rằng: Khổ Nạn Là Kết Quả Từ Lời Nói Và Hành Động Của Mình Mà Đến

Thứ bảy, 12/08/2017 4:41 PM

Vào triều đại nhà Đường, văn hóa phát triển vượt trội, cả ba gia lớn là Nho gia, Đạo gia và Thích gia đều cường thịnh. Người dân thời ấy phổ biến là kính tín Thần Phật, rất tin vào nhân quả. Tư tưởng tín ngưỡng của các đại văn nhân nhà Đường như Lưu Vũ Tích, Bạch Cư Dị… cũng là như thế. 

Thi sĩ: Bạch Cư Dị.

Thi sĩ Bạch Cư Dị viết: “Vô luận hải giác dữ thiên nhai, đại để tâm an tức thị gia”, ý nghĩa là không cần biết ở nơi góc biển hay chân trời, chỉ cần cảm thấy bình yên trong lòng thì đó là nhà. Phải chăng chính vì cái tâm đơn giản ấy, xem nhẹ danh lợi ấy mà ông có thể từ bỏ được công danh, quyết tâm theo con đường tu Phật?

Bạch Cư Dị: Nhà thơ nổi danh triều Đường

Bạch Cư Dị (772-846), tự là Lạc Thiên, là nhà thơ Trung Quốc nổi tiếng thời nhà Đường. Ngôn từ trong thơ ca của ông dễ hiểu, mạch lạc và trôi chảy.

Thơ của Bạch Cư Dị được người người yêu thích và tán thán.

Phong cách thơ vô cùng độc đáo của ông đã trở thành một thể loại văn học thường được gọi là “nguyên bạch thể”, hay còn gọi là thể thơ giản dị tới mức căn bản. Bạch Cư Dị là người ủng hộ trường phái tân nhạc và các bài hát dân ca mang phong cách triều Hán.

Ông có sở trường về các thể thơ ca, đặc biệt là tự sự trường ca. Trong đó “Trường hận ca” và “Tỳ bà hành” là hai tác phẩm tiêu biểu. “Trường hận ca” được xưng là tác phẩm thiên cổ có một không hai.

Không giống như Hàn Dũ, Đỗ Phủ và một số nhà thơ khác, sau khi mất mới được người đời đặc biệt tôn sùng. Ngay ở sinh thời, Bạch Cư Dị đã là nhà thơ nổi danh, được người trong nước và ngoài nước sùng bái, hơn nữa còn có sự ảnh hưởng mạnh mẽ và lâu dài đến lịch sử.

Trong khoảng thời gian 20 năm nổi danh, các bài thơ của ông được dán ở khắp nơi như chùa chiền, đạo miếu, các bức tường…Từ vương công đại thần, cho tới lão nông, trẻ chăn trâu, không phân biệt nam nữ, già trẻ, thậm chí cả những bà lão không biết chữ đều yêu thích và tích cực truyền bá thơ ca của ông.

Lúc ấy, khắp nơi đều có những người sao chép thơ của ông để bán lấy tiền hoặc đổi lấy rượu, lấy trà để uống. Thời ấy, đọc thuộc được “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị có thể nâng cao giá trị con người, tự sẽ không giống những người bình thường khác. Thậm chí tể tướng cũng sẵn sàng bỏ tiền vàng ra để nhờ thương nhân mua thơ của ông.

Bạch Cư Dị: Lương thiện, từ bi quyết tâm tu Phật

Trong cả đời Bạch Cư Dị, thể loại thơ trào phúng, khuyên răn mà ông viết nhiều hơn so với những nhà thơ khác. Điều này thể hiện rõ, ông rất quan tâm đến người lao động nghèo khổ, đồng cảm với những người lương thiện, chịu khó chịu khổ. Nổi tiếng trong những tác phẩm về đề tài này là “Mại thán ông”, “Quan ngải mạch”, “Liễu lăng”… Đến nay, mỗi khi đọc những bài thơ này, người ta có thể cảm nhận được lòng thiện tâm bao dung lớn lao của Bạch Cư Dị.

Bạch Cư Dị tu Phật và sớm đắc thần thông.

Đặc biệt, điều đáng quý chính là đồng thời với việc quan tâm và đồng cảm với nỗi khổ của người lao động, ông còn thường xuyên suy xét lại mình. Ông cảm thấy cuộc sống đầy đủ của mình là một việc đáng xấu hổ. Khi thấy một người phụ nữ bẩn thỉu đang bế đứa bé đói khát nhặt từng hạt từng hạt lúa thừa trên cánh đồng sau buổi thu hoạch, Bạch Cư Dị tự xỉ vả mình vì đã nhận 300 giạ lúa làm lương bổng. Việc này được ghi lại trong “Quan Ngải Mạch”.

Lòng lương thiện, từ bi đã dần dần dẫn dắt ông đến với tu luyện trong Phật giáo. Những năm cuối đời, Bạch Cư Dị tự xưng là “Hương sơn cư sĩ” và trở thành người tu luyện mà không vào chùa. Việc tu luyện cho phép ông biết được nguyên lý rằng mọi thứ trên thế gian đều là có mối liên hệ nhân quả.

Chính bởi vậy mà Bạch Cư Dị không quá quan tâm hoặc bị xâm chiếm bởi sự u sầu như người thường khi ông đối mặt với khổ nạn. Ông không phiền não khi bị giáng chức trong lúc tại vị và được chuyển đến Giang Châu làm một chức sắc nhỏ. Ông dần dần xa rời danh lợi và cảnh báo thế nhân đừng quá truy cầu, nếu không sẽ chịu mọi tai họa do chính mình chiêu mời mà đến.

Bạch Cư Dị chân thành tha thiết nói với thế nhân rằng khổ nạn là kết quả từ lời nói và hành động của mình mà đến. Bởi vì ông có thể xả bỏ danh lợi nên ông đã tu luyện nhanh chóng và sớm đạt được công năng túc mệnh thông (nhìn được quá khứ, tương lai của một người).

Bạch Cư Dị: Từ tu Phật mà thông hiểu kiếp trước

Trong thời kỳ hưng thịnh của triều đại nhà Đường, rất nhiều mệnh quan triều đình và các văn nhân đều là người tu Phật, và nhiều người trong số họ đã biết được kiếp trước của mình. Bạch Cư Dị là một trong số đó.

Ông mô tả điều ấy trong một bài thơ: “Nghe đâu Phòng Thái Úy kiếp trước là một hòa thượng tu Phật, còn Vương Hữu Thừa (tức là đại thi nhân Vương Duy) kiếp trước vốn là một họa sĩ. Trong lúc đả tọa nhập định, ta dùng công năng túc mệnh thông để xem tiền kiếp của mình, ta phát hiện rằng nhiều kiếp trước đã liên tục có duyên gắn bó với thi ca.”

Từ lời nói này, Bạch Cư Dị cho chúng ta biết, kiếp này sở dĩ ông có thể là một thiên tài thơ ca đều là do đã không ngừng tích lũy từ rất nhiều kiếp trước.

Thuyết pháp của Bạch Cư Dị cho người đời một giải thích xác đáng về những điều như “thiên tài” mà chúng ta vẫn thấy ngày nay. Hơn nữa điều này cũng được giới khoa học nghiên cứu về luân hồi chuyển thế ở phương Tây chứng thực được.

Một trong những nghiên cứu về luân hồi từng báo cáo về một đứa bé mới biết đi đã có thể lái thuyền mà chưa từng học trước đó. Đây là một trường hợp đặc biệt nhất về “thiên phú”. Sau đó, các nhà nghiên cứu phát hiện rằng trong tiền kiếp đứa trẻ đó đã có 10 năm kinh nghiệm làm thuyền trưởng.

 

Nguồn tham khảo

http://trithucvn.net/van-hoa/thi-si-bach-cu-di-moi-thu-tren-the-gian-deu-la-co-moi-lien-he-nhan-qua.html, Trithucvn
Quan tâm  
8

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Óc Quan Sát, Phân Tích Và Lắng Nghe Giúp Bạn Đập Tan Nỗi Lo Bằng Cấp
Chúng ta cần đến trường để học, để lấy bằng cấp, nhưng chúng ta đừng cho rằng nó sẽ quyết định cuộc đời mình. Óc quan sát, lắng nghe, phân tích mọi việc con người có thể tiếp thu những điều khó hiểu biết nhất, giúp bạn...
Nỗi Lòng Bồ Đề Sư Tổ
Danh sư ắt xuất cao đồ. Thầy giỏi thì đồ đệ sẽ giỏi giang. Nhưng giỏi giang phải trong khuôn khổ, kỷ luật, để thầy còn ngẩng mặt tự hào khi chúng ta thành công và thành nhân. Chưa có ông thầy nào trên đời mong học trò mình thất...
Những Mỹ Nhân Cổ Trang Hoa Ngữ Đẹp Nhất Trên Màn Ảnh Nhỏ
Mỗi người một vẻ nhưng nói chung, đây đều là những mỹ nhân Hoa ngữ có vẻ đẹp diễm lệ được cư dân mạng Trung Quốc bình chọn là những người đẹp nhất trên màn ảnh nhỏ. Bạn có đồng ý với bảng xếp hạng này không?
Giúp Người Một Lần Hơn Hẳn Tụng Kinh 10 Năm
Giúp Người Một Lần Hơn Hẳn Tụng Kinh 10 Năm, bạn đừng đợi đến khi mình giàu có thì mới bố thí ban phát giúp người nghèo khổ, có ít thì giúp ít, không có tiền thì góp công sức. tuy nhiên làm việc thiện...
Con Đường Đi Đến Thành Công Có Giới Hạn Tuổi Tác Hay Không?
Có người nói, 30 tuổi mà chưa giàu thì có nghĩa là sẽ sống cuộc đời thất bại, nếu tin theo điều ấy thì chắc chắn cuộc sống của bạn sẽ ảm đạm và không bao giờ biết đến mùi vị của thành công. Hãy nhớ, nếu bền chí và...
Hai Vị Thầy Tu: Không Thể Đánh Giá Một Người Tốt Hay Xấu Qua Hình Thức Bên Ngoài
Một con sói hung ác, nó đóng giả thầy tu để ăn thịt một đứa bé bị ốm và sau cùng sói ác kia cũng bị thỏ trừng trị bằng chính ngay cái cách mà nó đã làm với cậu bé. Vậy câu chuyện diễn biến ra sao, mời quý độc giả đón đọc.
20 Câu Nói Về Nụ Cười Khiến Bạn Trở Thành Người Giàu Có Và Đáng Yêu Nhất Quả Đất
Khi bạn mỉm cười thì cơ thể sẽ phát ra một từ trường khiến người khác yêu quý bạn. Hầu hết những người hay cười đều có một cuộc sống ý nghĩa và hạnh phúc. Còn bạn thì sao? Nếu chưa tìm được lý do...
Phạm Phú Thứ: Tiến Sĩ Có Nhiều Đóng Góp Giúp Phát Triển Khoa Kỹ Nước Nhà và Là Vị Quan Đầu Tiên Của Việt Nam Công Du Trời Tây
Đỗ tiến sỹ năm 22 tuổi, làm quan ở 2 đời vua nhà Nguyễn, là người có tư tưởng canh tân, Phạm Phú Thứ có nhiều công lao giúp Đại Việt phát triển khoa kỹ, sau 9 tháng công du bên trời Tây, ông đã mang lại nhiều kiến thức hữu ích...
Dã Tràng Xe Cát Biển Đông và Loài Ngỗng Báo Ân
Tại sao loài Dã Tràng lại ngày đem xe cát lấp bể, tại sao loài Ngỗng lại có cái mào trắng trên đầu và tại sao chúng lại không bao giờ ăn Tép. Câu chuyện Dã Tràng Xe Cát Biển Đông và Loài Ngỗng Báo Ân sẽ giải thích rõ điều đó.
Bất Ngờ Gặp Lại Cố Nhân
Đã từng yêu thương nhau đắm đuối nhưng vì một chút giận hờn, vì một chút trở ngại, vì một chút gì đó... mà lại chia xa để rồi sau gặp lại nhau lại thốt lên "người đi nẻo vắng, ta sang nẻo buồn", thế nhưng dòng đời vẫn trôi,...