Thứ ba, 22/05/2018 4:52 AM

Tham Thời Thiệt: Câu Chuyện Nhà Thư Tham Lam, Cây Táo Và 2 Anh Nông Dân Đáng Để Ta Suy Ngẫm

Thứ tư, 19/07/2017 4:05 PM

Ngày xưa, ở vương quốc Thái Lan, có một ngôi chùa rất lớn và đẹp, trụ trì ngôi chùa này là một ông sư còn trẻ nhưng lại nổi tiếng tham lam và ích kỷ.

Không biết ai đã đưa ông vào ngôi chùa này mặc dù đức hạnh ông ta không hề có. Trong sân chùa này có một cây táo rất sai quả, quả nào quả nấy to bằng nửa nắm tay người lớn và trái rất ngọt. Đến mùa quả chín nhà sư chỉ cho phép một mình được hái táo vì ông ta chỉ nghĩ đến bản thân mình mà thôi. Ngay cả những sư khác trong chùa cũng không được đụng tới.

Trong vùng có hai người nông dân nghe tiếng ông sư này tham lam liền tìm cách lừa ông ta một vố để dạy cho ông một bài học. Một trong số hai người liền tìm đến chùa ra mắt vị sư tham lam nọ và hỏi xin ít táo. Nhà sư nói:

"Không được, những táo này chỉ dành cho ta thôi. Không ai được hái đâu."

Người nông dân nài nỉ mãi nhưng nhà sư nhất quyết không cho. Cuối cùng, anh nông dân nói:

"Ông chưa hiểu ý tôi. Tôi sang mời ông chiều nay đến nhà tôi để ăn thịt hươu. Tôi xin ít quả táo để nướng chung với thịt hươu."

"Thế sao anh không nói ngay từ đầu?" Nhà sư thốt lên, mắt nhìn xung quanh xem có ai thấy không rồi tiếp. "Anh cứ hái đi, cần bao nhiêu cứ hái. Trông vẻ mặt nhà sư lúc này rạng rỡ hẳn lên, không còn cau có như lúc đầu nữa."

Thấy đã trúng kế, anh nông dân mỉm cười đắc ý. Thế rồi nhà sư dẫn anh nông dân ra chỗ cây táo và cùng anh ta hái một túi đầy. Vừa hái táo nhà sư vừa hỏi về bữa thịt hươu sắp tới với vẻ mặt của một người sắp được đánh chén. Còn anh nông dân thì luôn miệng ca ngợi món thịt hươu nướng của mình.

Sau khi hái đầy bao táo, người nông dân cáo từ và hẹn chiều gặp lại.

Anh ta về được một lúc thì có một người nông dân khác vào xin táo và cũng bị nhà sư từ chối như anh nông dân lúc nãy. Nhà sư nghĩ: "Ta dại gì cho hắn, cho tên kia thì còn được mời đến ăn thịt hươu chứ cho tên này thì ta mất không, chẳng được lợi lộc gì?". Nghĩ vậy nhà sư lắc đầu nguầy nguậy nhất định không cho.

Biết tẩy của nhà sư, anh nông dân nói:

"Tôi đến mời ông đi ăn thịt gà, nhân tiện xin ông ít quả táo hầm với gà cho ngon." Bữa tiệc này chỉ có tôi và ông thôi, chớ ngại.

Nghe xong nhà sư mừng lắm, định bụng hôm nay sẽ được chén một bữa no nê thịt hươu và thịt gà. Nhưng ông đâu có biết sa vào bẫy của hai người kia. Thấy nhà sư im lặng, người kia nói:

"Ông thấy thế nào? Hay ông không thích ăn thịt gà của tôi?"

Nhà sư vội vã đáp:

"Không phải, không phải, tôi rất vui lòng nhận lời mời của anh bạn. À mà nhà ông bạn ở đâu?"

Anh nông dân đáp:

"Chỉ ở cuối xóm này thôi."

Tuy miệng hỏi vui vẻ như vậy nhưng trong đầu của nhà sư đã hình dung một con gà béo tròn đặt lên đĩa còn đang bốc khói nghi ngút. Và tất nhiên anh đựơc nhà sư mời ra sân và cho hái quả thoải mái trên cây táo đã nổi tiếng là "bất khả xâm phạm" của mình. Sau khi đã hái đầy một bịch táo, anh nông dân chào nhà sư ra về dưới con mắt ngạc nhiên của các chú tiểu trong chùa. Từ đó trước tới nay họ chưa bao giờ thấy nhà sư của mình cho ai nhiều táo như vậy.

Chiều đến hai anh nông dân cùng đến ngôi chùa nọ để mời nhà sư đi ăn tiệc. Họ gặp nhà sư và như đã bàn tính trước, một trong hai anh nông dân nói:

"Bây giờ sư ông đến nhà tôi trước, nhà tôi ở gần ngay đây thôi."

Người thứ hai phản đối:

"Không được! Đến nhà tôi trước vì cả nhà đang đợi."

Không ai nhường ai họ cãi nhau ỏm tỏi khiến nhà sư phải lên tiếng:

"Thôi thôi, được rồi, tôi sẽ đi với cả hai vị."

Hai người nông dân nháy mắt với nhau, họ đưa nhà sư đi lòng vòng khắp nơi, được một lúc mỏi chân quá, nhà sư nói:

"Đã đến chưa mà sao đi mãi vậy?"

Hai người nông dân đồng thanh đáp:

"Sắp tới rồi, ông ráng lên, chỉ còn một đoạn nữa thôi."

Hai anh nông dân đáp trấn an nhà sư. Mãi đến lúc này nhà sư nọ vẫn chưa biết mình bị hai người đàn ông kia lừa.

Đến chiều họ đã tới làng, đi một đỗi nữa đến ngã ba, một trong hai người nắm tay kéo nhà sư vào con đường phía bên trái và nói:

"Đã đến nhà tôi rồi, xin ông hãy qua nhà tôi trước, đánh chén xong hãy qua nhà ông kia."

Người kia đâu có chịu bèn chạy lại nói:

"Đâu có được, chính tôi mời ông qua nhà tôi trước."

Thế là họ cãi nhau. Còn nhà sư không biết phải đi theo ai trước nên chỉ biết phải im lặng.

Cãi nhau chán mỗi người bèn tóm một tay của nhà sư mà kéo về phía mình. Vừa kéo họ vừa chửi bới nhau cho đến lúc nhà sư không chịu nổi nữa phải thốt lên:

"Hãy để tôi yên! Tôi chẳng đến nhà ai cả, buông tôi ra!"

Đến lúc này hai người mới buông tha nhà sư ra. Bây giờ ông ta đã quá mệt, vừa chẳng ăn đựơc gì, lại vừa phải nghe tiếng chửi rủa suốt buổi của hai người nông dân.

Nhà sư chẳng nói chẳng rằng, bỏ đi một mạch về với vẻ mặt mệt mỏi xen lẫn thất vọng vì hụt bữa ăn ngon, và ông ta cũng chưa biết rằng mình bị chơi một vố đau. Đợi cho nhà sư đi rồi, hai anh nông dân nhìn nhau cười đắc ý. Về phần nhà sư, ông không những mất một số táo đáng kể mà còn chẳng ăn được gì. Đúng là tham thì thâm!

 
Quan tâm  
6

Bài viết liên quan

Xem nhiều nhất

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
Lời Nói Có Thể Giết Người và Cũng Có Thể Cứu Người, Vì Thế Hãy Uốn Lưỡi 7 Lần Trước Khi Nói
Đôi khi chỉ một lời thôi cũng đủ đưa 1 người xuống địa ngục và cũng 1 lời ấy lại giúp một kẻ bần hàn vươn tới tột đỉnh vinh quang. Nếu có tu dưỡng, lời nói sẽ thơm tựa hương hoa, ngược lại sẽ như bùn ung trứng thối.
Biển Mặn: Truyện Ngắn Thổi Vào Hồn Độc Giả Nhiều Suy Tư
Từng con sóng bạc đầu chạy vào bờ, lớp lớp sóng sau xô lên sóng trước, biển rì rào mênh mông, những cơn gió mang vị mặn thổi qua khóe mắt, qua mái tóc, để rồi đôi mắt mẹ ngày càng nhăn nheo, mái tóc mẹ ngày càng bạc…
Ta Đã Đi Qua Bao Mùa Phượng Rồi?
Cho đến tận bây giờ khi đang vội bước trên con đường quen, vô tình nhìn thấy những cánh phượng đỏ thắm, trong lòng bỗng phút chốc giật mình tự hỏi: “Ta đã đi qua bao mùa phượng rồi?”
Hai Câu Chuyện Cảm Động Về Tình Nghĩa Anh Em Ngàn Đời Sau Vẫn Còn Cảm Thán Khôn Nguôi
Trên thế giới này thứ gì cũng có thể mai một theo thời gian, nhưng chỉ có một thứ duy nhất trường tồn đó đạo hiếu và nghĩa tình, 2 câu chuyện cảm động về tình huynh đệ trong bài viết này sẽ giúp chúng ta và nhiều đời sau nữa...
Nghiên Cứu Của Đại Học Texas: Người Càng Bận Rộn Thì Tư Duy Càng Sắc Bén Và Nhớ Tốt Hơn
Bạn có phải là người luôn có một câu cửa miệng "Mình không có thời gian...". Vâng xin chúc mừng bạn, theo một nghiên cứu của Đại học Texas ở Mỹ thì người bận rộn là người có tư duy sắc bén và nhớ tốt hơn...
20 Câu Nói Uyên Thâm Giúp Vực Dậy Tinh Thần
Nếu có một lúc nào đó bạn mệt mỏi, chán nản, làm ăn không gặp thời, bị quan,... thì 20 Câu Nói Uyên Thâm Giúp Vực Dậy Tinh Thần này sẽ là liều thuốc bổ cực kỳ hữu ích đấy, nó sẽ truyền vào bạn một nguồn năng lượng mạnh...
Mạc Đăng Dung Khai Sinh Ra Triều Mạc Lại Bị Xem Là Ngụy Triều, Điều Này Có Thực Sự Thỏa Đáng?
Văn hóa Đông phương là văn hóa thần truyền, vua được xem là Thiên tử (con của trời) vì thế mà có câu "Quân quyền thần thụ", nghĩa là người lên làm vua là do trời quyết định. Vậy nên bất kỳ ai lên ngôi mà không theo lẽ này thì...
Sự Tích Hoa Lưu Ly - Xin Đừng Quên Tôi
Khi biết đến tên loài hoa Lưu ly này rồi thì không một ai là không chú ý đến. Nó mang ý nghĩa như câu nói "Xin đừng quên tôi". Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em....
Chỉ Với 2 Câu Thơ Tức Cảnh Trần Nhân Tông Đã Tỏ Rõ Được Tâm Thái Của Vị Phật Hoàng Được Muôn Đời Sau Tôn Kính
Vào thời Trần, ta đã 3 lần đánh bại đội quân hùng mạnh nhất thế giới, thắng trận, ta đã tha chết cho hơn 10 vạn tàn binh Nguyên Mông, đây là hành động nhân nghĩa, bao dung thấu tận trời xanh và nó được thể hiện ngắn gọn qua 2 câu...