Thứ ba, 16/01/2018 4:41 PM

Kiên Định Là Một Loại Trí Huệ: Câu Chuyện Tu Đạo Của Chân Vũ Đại Đế, Hổ Đen Và Cô Gái Ở Núi Võ Đang Sẽ Giúp Bạn Minh Bạch

Thứ bảy, 15/07/2017 4:32 PM

Chân Vũ Đại Đế ngây ra nhìn xuống, chỉ thấy mây mù mênh mông, vách núi vạn trượng nhìn không thấy đáy. Ông hối hận lắm, đã tu luyện tròn 42 năm, đến con kiến cũng chưa từng hại, hôm nay lại buộc người ta vong mạng, xem ra chỉ có đền mạng thì mới không hổ thẹn công đức bao năm nay…

Kiên Định Là Một Loại Trí Huệ: Câu Chuyện Tu Đạo Của Chân Vũ Đại Đế, Hổ Đen Và Cô Gái Ở Núi
 Võ Đang Sẽ Giúp Bạn Minh Bạch

Chân Vũ là một vị thần của Đạo Giáo được thờ phụng rất phổ biến ở Á Đông. Ông được gọi với nhiều danh xưng tôn quý như “Huyền Thiên Thượng Đế”, “Đãng Ma Thiên Tôn” hay “Chân Vũ Đại Đế”.

Người Trung Hoa cho rằng, tất cả các vì sao trên bầu trời đều di chuyển, chỉ có sao Bắc Cực là giữ nguyên vị trí, bất động. Do đó, ngôi sao này rất được xem trọng, liệt vào hàng tôn quý. Chân Vũ Đại Đế chính là vị thần trấn giữ ở ngôi sao Bắc Cực này.

Chân Vũ Đại Đế.

Tương truyền rằng, Chân Vũ Đại Đế vốn là Thái tử của Tịnh Lạc quốc vương và Thiện thắng hoàng hậu. Nhưng khi sinh ra, Chân Vũ đã không có ý muốn nối ngôi vua mà chỉ chuyên tâm tu Đạo. 

Ông tu hành ở núi Võ Đang nhiều năm dưới sự chỉ dạy của Diệu Lạc Thiên Tôn. Đến lúc Chân Vũ sắp đắc Đạo thành Tiên thì gặp một chuyện kỳ lạ. Hôm đó, trong am cỏ, ông đang nhắm mắt ngồi thiền, bỗng nghe dưới núi vọng đến tiếng kêu cứu. 

Chân Vũ xõa tóc, mang kiếm chạy ra ngoài, chỉ thấy lưng chừng núi có con hổ đen đang đuổi theo một cô gái. Chân Vũ thét lên một tiếng: “Yêu nghiệt! Không được vô lễ!”. Vừa dứt lời, thanh thất tinh bảo kiếm lóe ánh vàng kim, sáng chói không trung.

Con hổ đen thấy thần kiếm chém đến, phủ phục xuống đất xin tha mạng. Chân Vũ Đại Đế nói: “Nếu ngươi thuận theo ta một việc, thì sẽ tha cho”. Hổ đen gật đầu 3 lần. 

Chân Vũ Đại Đế nói: “Sau khi ta đắc Đạo, sẽ phong ngươi làm vương trong núi này. Hễ nhân gian có chuyện bất bình, sẽ do ngươi trừng phạt”. Hổ đen lại gật đầu 3 lần. Từ đó về sau, núi Võ Đang luôn có hổ đen tuần núi. 

Cô gái kia được cứu, ngồi trên tảng đá ôm mặt khóc. Chân Vũ Đại Đế bước tới hỏi: “Cô gái, cô ở đâu, tại sao vào núi sâu, chút nữa thì mất mạng?”.

Cô gái ngẩng đầu, nói giọng nhẹ nhàng: “Nhà tiểu nữ có hai cha con, bán củi mưu sinh. Mấy hôm nay, cha tiểu nữ mắc bệnh nằm nhà, tiểu nữ một mình vào núi kiếm củi. Nếu không được ân nhân cứu mạng, mạng tiểu nữ đã sang Tây Thiên rồi“.  

Chân Vũ Đại Đế nói: “Mãnh hổ đã hàng phục, cô mau về nhà đi”. Cô gái lại khóc nức nở: “Tiểu nữ chân đau buốt, không lê bước nổi”. Chân Vũ Đại Đế một lòng muốn về núi tu chân dưỡng tính, quay người bước đi.

Cô gái gọi: “Ân nhân à, ngài bỏ đi, con hổ đó lại đến, tiểu nữ chết không sao, chỉ thương cha tiểu nữ, ai người hầu hạ?”. Chân Vũ đành phải quay lại ngồi xuống.

Chân Vũ Đại Đế tu hành trong núi lâu nay, tóc bết thành bánh, chấy từng bầy, cô gái lấy ra cái lược, nem nép bên ông, nhẹ nhàng nói: “Ân nhân, rảnh rỗi không có việc gì, để tiểu nữ chải đầu cho ân nhân”.

Tranh vẽ Chân Vũ Đại Đế.

Chân Vũ Đại Đế thấy cô gái thiếu nghiêm túc quát lên: “Nếu cô là con gái nhà lành, thì nên tự trọng. Còn hành động khinh suất nữa, sẽ chém không tha”. Cô gái xấu hổ quá không biết chui chỗ nào, liền gieo mình nhảy xuống vách núi sâu vạn trượng.

Chân Vũ Đại Đế ngây ra nhìn, ngó đầu xuống, chỉ thấy mây mù mênh mông, vách núi vạn trượng nhìn không thấy đáy. Chân Vũ Đại Đế hối hận lắm, đã tu luyện tròn 42 năm, đến con kiến cũng chưa từng hại vì để đắc Đạo thành tiên. Hôm nay lại buộc người ta vong mạng, xem ra chỉ có đền mạng cho cô ta thì mới không hổ thẹn công đức 42 năm nay. Thế là Chân Vũ cũng gieo mình nhảy xuống vách núi.

Bỗng khi ấy, trong làn sương mù vọt ra 5 con rồng xanh. Chân Vũ Đại Đế được nâng lên, mãi cho đến tận đỉnh Thiên Trụ. Chỉ thấy sư phụ ông, Ngọc Thanh Thánh tổ Tử Nguyên Quân vỗ tay cười lớn nói: “Đồ đệ công lớn thành tựu, đắc Đạo thành tiên rồi”. Chân Vũ Đại Đế mới bừng tỉnh ngộ, thì ra là sư phụ muốn thử lòng ông.

Rồng xanh nâng Chân Vũ Đại Đế lên.

Chân Vũ Đại Đế sau khi được phong, đã làm một tòa Ngũ Long Cung (Cung 5 rồng) để bày tỏ lòng cảm kích. Người đời sau ở nơi cô gái chải đầu cho ông đã xây đài và miếu, gọi là Sơ Trang Đài (Đài trang điểm), gọi vách đá nơi cô gái và ông nhảy xuống là “Phi Thăng Nhai” (Vách bay lên), hòn đá nửa treo ở vách đá gọi là “Thí tâm thạch” (Đá thử lòng). 

***

Người tu Đạo trong quá khứ luôn luôn phải giữ cho mình sự trang nghiêm, chuẩn mực đến khắc nghiệt. Đối với họ, những ràng buộc về danh lợi, ái tình, vật chất đều phải coi nhẹ tựa như lông hồng thì mới mong có ngày đắc Đạo. Suốt bao nhiêu năm khổ tu, họ luôn tu rèn cái tâm ấy. Nhưng cho đến tận giờ phút cuối cùng vẫn luôn có đầy thử thách, khảo nghiệm dành cho họ.

Sự kiên định của họ phải được duy trì một mạch từ đầu đến chót, đến tận lúc có thể đắc Đạo thành Tiên. Có như thế người tu Đạo ấy mới mong thoát khỏi luân hồi, ra ngoài sinh tử, đắc lấy quả vị.

Đối với một người bình thường sống trong xã hội, kiên định cũng là một phẩm chất vô cùng quý giá. Có thể kiên định với những lựa chọn của mình, có thể đứng vững trong những giờ phút bão tố thì mới mong có ngày công thành viên mãn.

Có câu “Đường dài mới biết ngựa hay”, cuộc đời bạn là một hành trình rất dài lâu và đầy chông gai, trắc trở. Nếu không thể giữ được sự kiên định, lập trường, kiên trì, rất có thể bạn không thể bước tới đích ngắm thành công phía cuối con đường.

theo Daikynguyenvn

 
Quan tâm  
6

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
Kỹ Năng Đối Phó Với Những Kẻ Bặt Nạt Khiến Chúng Phải Co Giò Bỏ Chạy Trong Tích Tắc
Những kẻ bắt nạt xuất hiện dưới nhiều hình thức và mức độ. Qua thời gian, đa phần chúng ta, trong thời thơ ấu hoặc khi đã trưởng thành có thể phải đối phó với một vài kẻ bắt nạt. Những thống kê gần đây cho thấy cứ bốn...
Biển Mặn: Truyện Ngắn Thổi Vào Hồn Độc Giả Nhiều Suy Tư
Từng con sóng bạc đầu chạy vào bờ, lớp lớp sóng sau xô lên sóng trước, biển rì rào mênh mông, những cơn gió mang vị mặn thổi qua khóe mắt, qua mái tóc, để rồi đôi mắt mẹ ngày càng nhăn nheo, mái tóc mẹ ngày càng bạc…
Làm Con Gái Thì Phải Điệu Chứ!
Nếu mỗi ngày bạn luôn đón chào ngày mới bằng một nụ cười sáng khoái hay "mỉm chi" tí cũng được thì chắc chắn ngày đó sẽ mang lại cho bạn rất nhiều thành công trong công việc. Vậy thì đừng quên xem những tấm hình này vào mỗi...
Sự Ngốc Nghếch Được Ví Như Ngọc Trai, Chấp Nhận Thiệt Thòi Về Bản Thân Mình Thì Mới Có Thể Thành Tựu Nên Những Điều Huy Hoàng Đẹp Đẽ
Bớt thông minh đi một chút là sẽ bớt mỏi mệt đi nhiều chút. Bởi chỉ có “ngốc nghếch” như trai ngọc, chấp nhận thiệt thòi về bản thân mình thì mới có thể thành tựu nên những điều huy hoàng đẹp đẽ nhất.
Người Nhật Chỉ Dùng 3 Chữ Này Nhưng Trinh Phục Được Cả Thế Giới
Tại Việt Nam ta cũng như những nước khác trên thế giới, hàng Nhật luôn là lựa chọn hàng đầu của khách hàng. Tại sao người Nhật làm được điều này? Hàng hóa có chất lượng tốt hay còn có những nguyên nhân sâu xa nào khác?
Làm Người Phải Biết Dừng Lại Đúng Lúc, Đối Với Người Khác Là Một Sự Khoan Dung, Đối Với Chính Mình Là Trừ Lại Con Đường Để Thoái Lui Vậy
Làm người phải biết dừng lại đúng lúc, đối với người khác là một sự khoan dung, đối với chính mình là trừ lại con đường để thoái lui vậy. Đời người cần phải học tiết chế, biết dừng lại đúng lúc, biết đủ. Như thế...
Diễn Giải Chi Tiết Về Cuộc Đời, Hành Vi Của Trần Thủ Độ Qua Tuổi Thơ Và Lá Số Tử Vi
Thay triều đổi đại, bá đạo loạn luân, giết hại hoàng tộc nhà Lý,... đó là những câu mà người đời dành tặng cho Trần Thủ Độ, thế nhưng mọi việc đều có nguyên do của nó và những việc làm của Trần Thủ Độ cũng vậy. Bài...
Sự Tích Hoa Lưu Ly - Xin Đừng Quên Tôi
Khi biết đến tên loài hoa Lưu ly này rồi thì không một ai là không chú ý đến. Nó mang ý nghĩa như câu nói "Xin đừng quên tôi". Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em....
Nhớ Em Chiều Huế Tím
Tôi nhớ em, nhớ giọng nói vấn vương, Anh ở mô mà dễ thương dữ rứa, Răng mà anh biết đường ra xứ Huế, Chứ răng mà …anh hãy kể em nghe, Tôi yêu chiều Huế tím mộng, tím mơ, Tôi yêu sao nón bài thơ duyên dáng, Và đôi ta đã trao lời...