Thứ tư, 19/09/2018 3:54 AM

Kiên Định Là Một Loại Trí Huệ: Câu Chuyện Tu Đạo Của Chân Vũ Đại Đế, Hổ Đen Và Cô Gái Ở Núi Võ Đang Sẽ Giúp Bạn Minh Bạch

Thứ bảy, 15/07/2017 4:32 PM

Chân Vũ Đại Đế ngây ra nhìn xuống, chỉ thấy mây mù mênh mông, vách núi vạn trượng nhìn không thấy đáy. Ông hối hận lắm, đã tu luyện tròn 42 năm, đến con kiến cũng chưa từng hại, hôm nay lại buộc người ta vong mạng, xem ra chỉ có đền mạng thì mới không hổ thẹn công đức bao năm nay…

Kiên Định Là Một Loại Trí Huệ: Câu Chuyện Tu Đạo Của Chân Vũ Đại Đế, Hổ Đen Và Cô Gái Ở Núi
 Võ Đang Sẽ Giúp Bạn Minh Bạch

Chân Vũ là một vị thần của Đạo Giáo được thờ phụng rất phổ biến ở Á Đông. Ông được gọi với nhiều danh xưng tôn quý như “Huyền Thiên Thượng Đế”, “Đãng Ma Thiên Tôn” hay “Chân Vũ Đại Đế”.

Người Trung Hoa cho rằng, tất cả các vì sao trên bầu trời đều di chuyển, chỉ có sao Bắc Cực là giữ nguyên vị trí, bất động. Do đó, ngôi sao này rất được xem trọng, liệt vào hàng tôn quý. Chân Vũ Đại Đế chính là vị thần trấn giữ ở ngôi sao Bắc Cực này.

Chân Vũ Đại Đế.

Tương truyền rằng, Chân Vũ Đại Đế vốn là Thái tử của Tịnh Lạc quốc vương và Thiện thắng hoàng hậu. Nhưng khi sinh ra, Chân Vũ đã không có ý muốn nối ngôi vua mà chỉ chuyên tâm tu Đạo. 

Ông tu hành ở núi Võ Đang nhiều năm dưới sự chỉ dạy của Diệu Lạc Thiên Tôn. Đến lúc Chân Vũ sắp đắc Đạo thành Tiên thì gặp một chuyện kỳ lạ. Hôm đó, trong am cỏ, ông đang nhắm mắt ngồi thiền, bỗng nghe dưới núi vọng đến tiếng kêu cứu. 

Chân Vũ xõa tóc, mang kiếm chạy ra ngoài, chỉ thấy lưng chừng núi có con hổ đen đang đuổi theo một cô gái. Chân Vũ thét lên một tiếng: “Yêu nghiệt! Không được vô lễ!”. Vừa dứt lời, thanh thất tinh bảo kiếm lóe ánh vàng kim, sáng chói không trung.

Con hổ đen thấy thần kiếm chém đến, phủ phục xuống đất xin tha mạng. Chân Vũ Đại Đế nói: “Nếu ngươi thuận theo ta một việc, thì sẽ tha cho”. Hổ đen gật đầu 3 lần. 

Chân Vũ Đại Đế nói: “Sau khi ta đắc Đạo, sẽ phong ngươi làm vương trong núi này. Hễ nhân gian có chuyện bất bình, sẽ do ngươi trừng phạt”. Hổ đen lại gật đầu 3 lần. Từ đó về sau, núi Võ Đang luôn có hổ đen tuần núi. 

Cô gái kia được cứu, ngồi trên tảng đá ôm mặt khóc. Chân Vũ Đại Đế bước tới hỏi: “Cô gái, cô ở đâu, tại sao vào núi sâu, chút nữa thì mất mạng?”.

Cô gái ngẩng đầu, nói giọng nhẹ nhàng: “Nhà tiểu nữ có hai cha con, bán củi mưu sinh. Mấy hôm nay, cha tiểu nữ mắc bệnh nằm nhà, tiểu nữ một mình vào núi kiếm củi. Nếu không được ân nhân cứu mạng, mạng tiểu nữ đã sang Tây Thiên rồi“.  

Chân Vũ Đại Đế nói: “Mãnh hổ đã hàng phục, cô mau về nhà đi”. Cô gái lại khóc nức nở: “Tiểu nữ chân đau buốt, không lê bước nổi”. Chân Vũ Đại Đế một lòng muốn về núi tu chân dưỡng tính, quay người bước đi.

Cô gái gọi: “Ân nhân à, ngài bỏ đi, con hổ đó lại đến, tiểu nữ chết không sao, chỉ thương cha tiểu nữ, ai người hầu hạ?”. Chân Vũ đành phải quay lại ngồi xuống.

Chân Vũ Đại Đế tu hành trong núi lâu nay, tóc bết thành bánh, chấy từng bầy, cô gái lấy ra cái lược, nem nép bên ông, nhẹ nhàng nói: “Ân nhân, rảnh rỗi không có việc gì, để tiểu nữ chải đầu cho ân nhân”.

Tranh vẽ Chân Vũ Đại Đế.

Chân Vũ Đại Đế thấy cô gái thiếu nghiêm túc quát lên: “Nếu cô là con gái nhà lành, thì nên tự trọng. Còn hành động khinh suất nữa, sẽ chém không tha”. Cô gái xấu hổ quá không biết chui chỗ nào, liền gieo mình nhảy xuống vách núi sâu vạn trượng.

Chân Vũ Đại Đế ngây ra nhìn, ngó đầu xuống, chỉ thấy mây mù mênh mông, vách núi vạn trượng nhìn không thấy đáy. Chân Vũ Đại Đế hối hận lắm, đã tu luyện tròn 42 năm, đến con kiến cũng chưa từng hại vì để đắc Đạo thành tiên. Hôm nay lại buộc người ta vong mạng, xem ra chỉ có đền mạng cho cô ta thì mới không hổ thẹn công đức 42 năm nay. Thế là Chân Vũ cũng gieo mình nhảy xuống vách núi.

Bỗng khi ấy, trong làn sương mù vọt ra 5 con rồng xanh. Chân Vũ Đại Đế được nâng lên, mãi cho đến tận đỉnh Thiên Trụ. Chỉ thấy sư phụ ông, Ngọc Thanh Thánh tổ Tử Nguyên Quân vỗ tay cười lớn nói: “Đồ đệ công lớn thành tựu, đắc Đạo thành tiên rồi”. Chân Vũ Đại Đế mới bừng tỉnh ngộ, thì ra là sư phụ muốn thử lòng ông.

Rồng xanh nâng Chân Vũ Đại Đế lên.

Chân Vũ Đại Đế sau khi được phong, đã làm một tòa Ngũ Long Cung (Cung 5 rồng) để bày tỏ lòng cảm kích. Người đời sau ở nơi cô gái chải đầu cho ông đã xây đài và miếu, gọi là Sơ Trang Đài (Đài trang điểm), gọi vách đá nơi cô gái và ông nhảy xuống là “Phi Thăng Nhai” (Vách bay lên), hòn đá nửa treo ở vách đá gọi là “Thí tâm thạch” (Đá thử lòng). 

***

Người tu Đạo trong quá khứ luôn luôn phải giữ cho mình sự trang nghiêm, chuẩn mực đến khắc nghiệt. Đối với họ, những ràng buộc về danh lợi, ái tình, vật chất đều phải coi nhẹ tựa như lông hồng thì mới mong có ngày đắc Đạo. Suốt bao nhiêu năm khổ tu, họ luôn tu rèn cái tâm ấy. Nhưng cho đến tận giờ phút cuối cùng vẫn luôn có đầy thử thách, khảo nghiệm dành cho họ.

Sự kiên định của họ phải được duy trì một mạch từ đầu đến chót, đến tận lúc có thể đắc Đạo thành Tiên. Có như thế người tu Đạo ấy mới mong thoát khỏi luân hồi, ra ngoài sinh tử, đắc lấy quả vị.

Đối với một người bình thường sống trong xã hội, kiên định cũng là một phẩm chất vô cùng quý giá. Có thể kiên định với những lựa chọn của mình, có thể đứng vững trong những giờ phút bão tố thì mới mong có ngày công thành viên mãn.

Có câu “Đường dài mới biết ngựa hay”, cuộc đời bạn là một hành trình rất dài lâu và đầy chông gai, trắc trở. Nếu không thể giữ được sự kiên định, lập trường, kiên trì, rất có thể bạn không thể bước tới đích ngắm thành công phía cuối con đường.

theo Daikynguyenvn

 
Quan tâm  
7

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
Nếu Không Muốn Cả Đời Làm Chân Sai Vặt Thì Phải Rèn Luyện Óc Quan Sát Từ Ngay Bây Giờ
Bạn muốn làm quản lý hay chân sai vặt? Nếu bạn có óc quan sát và biết tạo việc ra để làm thì thật tuyệt vời quá, chỉ tiếc cho đám người xớ rớ chỉ ngồi để cho người khác sai vặt, chỉ việc cho mà làm....
Nỗi Lòng Bồ Đề Sư Tổ
Danh sư ắt xuất cao đồ. Thầy giỏi thì đồ đệ sẽ giỏi giang. Nhưng giỏi giang phải trong khuôn khổ, kỷ luật, để thầy còn ngẩng mặt tự hào khi chúng ta thành công và thành nhân. Chưa có ông thầy nào trên đời mong học trò mình thất...
Hãy Vẽ Người Thân Nhất Của Em
Tuyển tập 30+ hình ảnh ngộ nghĩnh về nhiều đề tài giúp bạn thư giãn sau những phút giây căng thẳng.
Một Lá Thư Từ Ai Len - Đừng Vì Sợ Người Khác Hơn Mình Mà Ngại Chia Sẻ Thông Tin Tốt
Một Lá Thư Từ Ai Len là chia sẻ của một bạn đọc gởi cho dượng Tony về những trăn trở, tiểu nông của mình. Vì sợ chia sẻ thông tin tốt sẽ làm người khác giàu có hơn, giỏi giang hơn và vượt mặt mình nên chị...
Nếu Bạn Muốn Thành Công Và Có Cuộc Sống Viên Mãn Thì Hãy Học Cách Quan Sát Từ Ngay Hôm Nay
Có bao giờ bạn để ý xem khu đường dẫn về nhà mình có những cửa hàng bán buôn gì chưa? Hay căn nhà của bạn hôm nay có gì mới mẻ, cái tivi có bị đóng bụi hay chậu cây trước nhà đang héo úa? Nếu bạn muốn...
Lợn Đi Chợ: Than Thân Và Trách Phận Không Bao Giờ Thay Đổi Được Thời Cuộc
Khi tai hoạ tới, sợ hãi và than thân trách phận cũng không thể thay đổi được thực tế. Cách tốt nhất là cố gắng thay đổi vận mệnh của mình ngay từ đầu. Câu chuyện Lợn Đi Chợ hôm nay sẽ giúp bạn hiểu hơn về dụng ý này.
13 Danh Ngôn Cực Hay Đập Thẳng Vào Mặt Người Có Tính Cố Chấp Và Bảo Thủ
Bạn có phải là người mang tính cố chấp và bảo thủ? Nếu có hãy sửa ngay đi bạn nhé bởi vì một trí óc bảo thủ là một trí óc đang chết dần.Và cơ hội tốt không bao giờ đến với người bảo thủ đâu. Hãy nhớ...
Nguyễn Trung Ngạn: Vị Quan Thanh Niêm, Chính Trực, Khiến Sứ Thần Nhà Nguyên Phải Nể Trọng
Phò tá 4 đời vua Trần, nổi tiếng là vị quan thanh niêm, chính trực, yêu dân như con, có tài ngoại giao khiến sứ thần nhà Nguyên phải chuyển thái độ từ hóng hách sang bình hòa. Ông chính là Nguyễn Trung Ngạn.
Tích Xưa Chuyện Cũ: Chưa Đỗ Ông Nghè Đã Đe Hàng Tổng
Hẳn bạn đã nghe qua câu thành ngữ "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng". Bạn hiểu rõ ý nghĩa của nó chứ? Tích xưa chuyện cũ về sự ra đời của câu thành ngữ này thế nào? Câu chuyện sau sẽ giúp bạn tỏ tường.
Thu Ơi!
Đừng hờn dỗi hay giận hờn vô cớ/Để nhau buồn làm lạnh tấm trăng thu...