Thứ ba, 12/12/2017 3:26 AM

Biết Cúi Người Lúc Cần, Tương Lai Càng Khởi Sắc

Thứ sáu, 19/08/2016 11:55 AM

Ngày nọ, một vị tổng giám đốc của một công ty lớn, giàu có đột nhiên nảy ra một ý nghĩ thú vị. Đó là anh ta muốn đi thể nghiệm cuộc sống của những người dân thường. Ngay hôm sau, anh ta liền bắt một chiếc xe buýt công cộng, sau khi trả tiền xong, anh chọn được một chỗ ngồi ở bên cạnh cửa sổ và ngồi xuống.

Biết Cúi Người Lúc Cần, Tương Lai Càng Khởi Sắc
Biết Cúi Người Lúc Cần, Tương Lai Càng Khởi Sắc

Vị giám đốc đưa ánh mắt tò mò để quan sát những người bên cạnh mình. Trước mặt anh là một phụ nữ mang thai còn phía sau anh là một người đàn ông trung niên. Những người này đều là những người bình thường, không có gì đặc biệt cả…

Mỗi ngày, vị giám đốc đều chen lên xe buýt ngồi, mặc dù cũng có chút kham khổ nhưng trong lòng anh lại cảm thấy rất lạ lẫm và vui vẻ.

Thế rồi, ngày hôm sau có một chuyện không bình thường đã xảy ra…

Hôm ấy anh ta cũng lên xe buýt và lần này đứng đối diện anh là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, vẻ đẹp của cô gái như hớp hồn anh vậy.

Sau khi xe buýt đến một trạm, người lên xe càng lúc càng đông, cô gái xinh đẹp cũng dần dần bị mọi người che khuất. Anh cũng không còn nhìn thấy cô gái ấy nữa, thế là đánh nhắm mắt nghĩ về cô. Trong lúc còn đang mơ màng thì đột nhiên, một giọng nói như thét vào mặt anh:

– Anh không thể nhường ghế cho người khác à? Không đáng mặt đàn ông gì cả!

Anh mở mắt to và nhìn thấy trước mắt mình đang là một người phụ nữ trạc ngoài hai mươi tuổi đang bế một cậu con trai bé bỏng. Còn người vừa lên tiếng mắng anh là một cô gái có phần “xấu xí”. Lúc anh còn đang sững sờ thì cô gái ban nãy lại to tiếng:

– Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi nói anh đấy!

Tất cả những người trên xe buýt đều hướng về phía anh với đôi mắt tò mò, thậm chí “lườm lườm”. Mặt anh bỗng đỏ bừng lên mà không nói được lời nào…

Không còn cách nào khác, anh từ từ đứng lên và nhường ghế ngồi cho hai mẹ con cô gái kia. Đến trạm dừng xe tiếp theo, anh vừa chật vật vừa xấu hổ mà “trốn” khỏi chiếc xe buýt ấy. Anh không ngờ rằng mình lại gặp phải một việc như vậy. Trước khi xuống xe, anh cũng đã kịp nhìn qua mặt của cô gái “xấu xí” ấy một lần để ghi nhớ.

Không ngờ, một tuần sau đó cô gái “xấu xí” kia lại có mặt trong vòng phỏng vấn tuyển dụng nhân viên của công ty anh. Hơn nữa, anh lại là người trực tiếp phỏng vấn và quyết định tuyển.

Cô gái kia vừa nhìn thấy anh ta cũng phát hiện ra, nét mặt cô có phần lo lắng, dường như trên trán cô vã cả mồ hôi…

Vị tổng giám đốc nói:

– Cô đem tất cả giày da của ban giám khảo lau qua một lượt, thì cô có thể được tuyển dụng rồi.

Cô gái đứng ở đó một lúc và do dự thật lâu. Cô nghĩ: “Kinh tế trong nhà mình đã khó khăn lắm rồi, mình quá cần công việc này!”

Thực tế, cô ấy rất có năng lực và những thành tích mà cô đạt được cũng rất cao. Tuy nhiên, bởi vì cô có dung nhan hơi xấu nên dù đã đến dự tuyển ở một số công ty nhưng đều bị từ chối.

Cô lại phân vân: “Bây giờ cơ hội bày ra trước mặt mình, chỉ cần mình buông tự tôn, lau giày cho họ thì sẽ có việc làm. Thế nhưng mà mình sao có thể đổi sự tôn nghiêm của mình đây?”

Vị tổng giám đốc cũng cho rằng: “Cô ta ngang ngược thế chắc sẽ không hạ mình đâu!” Thế là anh ta nhắc lại một lần nữa như để khiêu khích cô, thúc giục cô.

Vị tổng giám đốc thắc mắc: “Cô không phải là lợi hại lắm sao? Sao lại không có phản ứng gì thế?”

Khi cô gái bắt đầu lau đến giày của anh ta, anh ta còn cố ý ngồi bắt chéo và giơ chân lên. Nhưng bất giác anh ta lại cảm thấy mình có chút gì đó quá đáng. Anh thầm nghĩ: “Cô ta dù làm mất mặt mình trên xe buýt nhưng cũng là vì việc tốt, có chút nghĩa hiệp!”

Nghĩ vây, anh ta liền xem hồ sơ của cô gái, không ngờ trước mắt anh là những thành tích tốt mà cô đạt được, vượt xa những người khác. Từ mọi phương diện, dường như cô đều xuất sắc. Hơn nữa, lời đã nói ra anh cũng không thể nuốt lời được. Thế là, sau khi cô gái đã lau hết giày cho mấy vị giám khảo, anh ta đã tuyên bố trước mặt mọi người:

– Cô đã trúng tuyển!

Cô gái cũng không bộc lộ vẻ vui mừng mà chỉ hướng về phía giám khảo nói lời nhỏ nhẹ:

– Tôi xin cảm ơn!

Sau đó, cô quay người sang phía vị tổng giám đốc và nói:

– Tính cả giày của ngài là 5 đôi, mỗi đôi tôi lấy 20.000, tổng cộng là 100.000. Sau khi ngài trả xong tiền, tôi mới bắt đầu đi làm.

Vị tổng giám đốc không biết nói thế nào, mà cũng không thể rút lại quyết định của mình được nên đành phải trả cho cô gái 100.000.

Nhưng điều khiến anh ta kinh ngạc hơn là cô gái sau khi nhận 100.000 ra về. Lúc cô vừa đi đến cổng công ty thì cô liền đưa hết số tiền đó cho một ông lão nhặt ve chai.

Vị tổng giám đốc từ sau hôm đó lại có phần nể phục cô gái. Và cũng từ sau khi được tuyển vào công ty, cô gái làm việc rất xuất sắc, đã thay vị tổng giám đốc ký được nhiều hợp đồng lớn.

Có một hôm, vị tổng giám đốc nhịn không được liền hỏi cô:

– Hôm cô đến phỏng vấn, tôi làm khó cho cô như vậy, cô có oán trách tôi không?

Cô gái trả lời ngay lập tức:

– Tôi cúi người xuống, chỉ vì muốn đổi một cơ hội để có thể ngóc đầu lên!

Nhất thời “cúi người” không có nghĩa là đánh mất tôn nghiêm, càng biết lúc cần “cúi người” thì tương lai càng ngẩng được cao đầu!

Sưu tầm

 
Quan tâm  
1

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
Kỹ Năng Đối Phó Với Những Kẻ Bặt Nạt Khiến Chúng Phải Co Giò Bỏ Chạy Trong Tích Tắc
Những kẻ bắt nạt xuất hiện dưới nhiều hình thức và mức độ. Qua thời gian, đa phần chúng ta, trong thời thơ ấu hoặc khi đã trưởng thành có thể phải đối phó với một vài kẻ bắt nạt. Những thống kê gần đây cho thấy cứ bốn...
Biển Mặn: Truyện Ngắn Thổi Vào Hồn Độc Giả Nhiều Suy Tư
Từng con sóng bạc đầu chạy vào bờ, lớp lớp sóng sau xô lên sóng trước, biển rì rào mênh mông, những cơn gió mang vị mặn thổi qua khóe mắt, qua mái tóc, để rồi đôi mắt mẹ ngày càng nhăn nheo, mái tóc mẹ ngày càng bạc…
Đừng Bức Xúc Khi Xem Những Bức Ảnh Này Nhé!
Đối với những người cầu toàn thì khi xem những bức ảnh này sẽ "sôi máu" lên đấy. Nhưng cuộc sống mà, lấy đâu ra sự hoàn hảo tuyệt đối chứ! Hãy xem nó rồi cười nhạt bạn nhé!
Mệnh Là Do Trời Định, Vận Là Do Chúng Ta Nắm Giữ; Tích Cực Cải Biến Lời Nói, Hành Vi Và Tâm Tính Của Bản Thân Sẽ Khiến Cuộc Đời Đi Theo Hướng Tốt Đẹp
Có những người thường tự than thân trách phận rằng sao người ta học chung với mình, ra trường cùng đợt, có khi còn không giỏi bằng mình mà bẵng đi vài năm đã thành ông này bà nọ? Chẳng lẽ đây là vận mệnh...
Nhóm Kế Sách Tâm Lý Kinh Doanh, Kế 07: Giấu Trời Qua Biển; Để Vươn Tới Thành Công Đôi Khi Ta Phải Biết Khéo Léo Che Ẩn Đi Ý Đồ Của Mình
Trong thực tế cuộc sống có những hoàn cảnh buộc ta phải biết khéo léo che ẩn đi ý đồ của mình để tìm tới thành công một cách xác đáng và đây cũng là kế 07 trong nhóm kế sách tâm lý kinh doanh. Mời các bạn cùng xem.
Làm Người Phải Biết Dừng Lại Đúng Lúc, Đối Với Người Khác Là Một Sự Khoan Dung, Đối Với Chính Mình Là Trừ Lại Con Đường Để Thoái Lui Vậy
Làm người phải biết dừng lại đúng lúc, đối với người khác là một sự khoan dung, đối với chính mình là trừ lại con đường để thoái lui vậy. Đời người cần phải học tiết chế, biết dừng lại đúng lúc, biết đủ. Như thế...
Vượt Qua Hàng Ngàn Sỹ Tử Tài Ba Của Phương Bắc, Hiền Nhân Đất Việt Làm Quan Tể Tướng Của Đường Triều
Trong thời kỳ Bắc thuộc, An Nam ta phải quy phục nhà Đường, nhưng không vì thế mà thiếu vắng nhân tài. Bấy giờ có 2 anh em là Khương Công Phụ và Khương Công Phục đã đến Trường An ứng thí, trước hàng ngàn sỹ tử của phương Bắc,...
Sự Tích Hoa Lưu Ly - Xin Đừng Quên Tôi
Khi biết đến tên loài hoa Lưu ly này rồi thì không một ai là không chú ý đến. Nó mang ý nghĩa như câu nói "Xin đừng quên tôi". Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em....
Tặng Một Nửa Giang San Cho Một Nửa Thế Giới
Phụ nữ như dáng liễu đào tơ nhưng khi cần thì họ cũng mình đồng gia thép, giỏi việc nước, đảm việc nhà, không có họ thì thế giới này chẳng thể tồn tại. Vì thế họ xứng đáng được yêu thương, được trân quý.