Thứ tư, 12/12/2018 11:41 AM

Biết Cúi Người Lúc Cần, Tương Lai Càng Khởi Sắc

Thứ sáu, 19/08/2016 11:55 AM

Ngày nọ, một vị tổng giám đốc của một công ty lớn, giàu có đột nhiên nảy ra một ý nghĩ thú vị. Đó là anh ta muốn đi thể nghiệm cuộc sống của những người dân thường. Ngay hôm sau, anh ta liền bắt một chiếc xe buýt công cộng, sau khi trả tiền xong, anh chọn được một chỗ ngồi ở bên cạnh cửa sổ và ngồi xuống.

Biết Cúi Người Lúc Cần, Tương Lai Càng Khởi Sắc
Biết Cúi Người Lúc Cần, Tương Lai Càng Khởi Sắc

Vị giám đốc đưa ánh mắt tò mò để quan sát những người bên cạnh mình. Trước mặt anh là một phụ nữ mang thai còn phía sau anh là một người đàn ông trung niên. Những người này đều là những người bình thường, không có gì đặc biệt cả…

Mỗi ngày, vị giám đốc đều chen lên xe buýt ngồi, mặc dù cũng có chút kham khổ nhưng trong lòng anh lại cảm thấy rất lạ lẫm và vui vẻ.

Thế rồi, ngày hôm sau có một chuyện không bình thường đã xảy ra…

Hôm ấy anh ta cũng lên xe buýt và lần này đứng đối diện anh là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, vẻ đẹp của cô gái như hớp hồn anh vậy.

Sau khi xe buýt đến một trạm, người lên xe càng lúc càng đông, cô gái xinh đẹp cũng dần dần bị mọi người che khuất. Anh cũng không còn nhìn thấy cô gái ấy nữa, thế là đánh nhắm mắt nghĩ về cô. Trong lúc còn đang mơ màng thì đột nhiên, một giọng nói như thét vào mặt anh:

– Anh không thể nhường ghế cho người khác à? Không đáng mặt đàn ông gì cả!

Anh mở mắt to và nhìn thấy trước mắt mình đang là một người phụ nữ trạc ngoài hai mươi tuổi đang bế một cậu con trai bé bỏng. Còn người vừa lên tiếng mắng anh là một cô gái có phần “xấu xí”. Lúc anh còn đang sững sờ thì cô gái ban nãy lại to tiếng:

– Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi nói anh đấy!

Tất cả những người trên xe buýt đều hướng về phía anh với đôi mắt tò mò, thậm chí “lườm lườm”. Mặt anh bỗng đỏ bừng lên mà không nói được lời nào…

Không còn cách nào khác, anh từ từ đứng lên và nhường ghế ngồi cho hai mẹ con cô gái kia. Đến trạm dừng xe tiếp theo, anh vừa chật vật vừa xấu hổ mà “trốn” khỏi chiếc xe buýt ấy. Anh không ngờ rằng mình lại gặp phải một việc như vậy. Trước khi xuống xe, anh cũng đã kịp nhìn qua mặt của cô gái “xấu xí” ấy một lần để ghi nhớ.

Không ngờ, một tuần sau đó cô gái “xấu xí” kia lại có mặt trong vòng phỏng vấn tuyển dụng nhân viên của công ty anh. Hơn nữa, anh lại là người trực tiếp phỏng vấn và quyết định tuyển.

Cô gái kia vừa nhìn thấy anh ta cũng phát hiện ra, nét mặt cô có phần lo lắng, dường như trên trán cô vã cả mồ hôi…

Vị tổng giám đốc nói:

– Cô đem tất cả giày da của ban giám khảo lau qua một lượt, thì cô có thể được tuyển dụng rồi.

Cô gái đứng ở đó một lúc và do dự thật lâu. Cô nghĩ: “Kinh tế trong nhà mình đã khó khăn lắm rồi, mình quá cần công việc này!”

Thực tế, cô ấy rất có năng lực và những thành tích mà cô đạt được cũng rất cao. Tuy nhiên, bởi vì cô có dung nhan hơi xấu nên dù đã đến dự tuyển ở một số công ty nhưng đều bị từ chối.

Cô lại phân vân: “Bây giờ cơ hội bày ra trước mặt mình, chỉ cần mình buông tự tôn, lau giày cho họ thì sẽ có việc làm. Thế nhưng mà mình sao có thể đổi sự tôn nghiêm của mình đây?”

Vị tổng giám đốc cũng cho rằng: “Cô ta ngang ngược thế chắc sẽ không hạ mình đâu!” Thế là anh ta nhắc lại một lần nữa như để khiêu khích cô, thúc giục cô.

Vị tổng giám đốc thắc mắc: “Cô không phải là lợi hại lắm sao? Sao lại không có phản ứng gì thế?”

Khi cô gái bắt đầu lau đến giày của anh ta, anh ta còn cố ý ngồi bắt chéo và giơ chân lên. Nhưng bất giác anh ta lại cảm thấy mình có chút gì đó quá đáng. Anh thầm nghĩ: “Cô ta dù làm mất mặt mình trên xe buýt nhưng cũng là vì việc tốt, có chút nghĩa hiệp!”

Nghĩ vây, anh ta liền xem hồ sơ của cô gái, không ngờ trước mắt anh là những thành tích tốt mà cô đạt được, vượt xa những người khác. Từ mọi phương diện, dường như cô đều xuất sắc. Hơn nữa, lời đã nói ra anh cũng không thể nuốt lời được. Thế là, sau khi cô gái đã lau hết giày cho mấy vị giám khảo, anh ta đã tuyên bố trước mặt mọi người:

– Cô đã trúng tuyển!

Cô gái cũng không bộc lộ vẻ vui mừng mà chỉ hướng về phía giám khảo nói lời nhỏ nhẹ:

– Tôi xin cảm ơn!

Sau đó, cô quay người sang phía vị tổng giám đốc và nói:

– Tính cả giày của ngài là 5 đôi, mỗi đôi tôi lấy 20.000, tổng cộng là 100.000. Sau khi ngài trả xong tiền, tôi mới bắt đầu đi làm.

Vị tổng giám đốc không biết nói thế nào, mà cũng không thể rút lại quyết định của mình được nên đành phải trả cho cô gái 100.000.

Nhưng điều khiến anh ta kinh ngạc hơn là cô gái sau khi nhận 100.000 ra về. Lúc cô vừa đi đến cổng công ty thì cô liền đưa hết số tiền đó cho một ông lão nhặt ve chai.

Vị tổng giám đốc từ sau hôm đó lại có phần nể phục cô gái. Và cũng từ sau khi được tuyển vào công ty, cô gái làm việc rất xuất sắc, đã thay vị tổng giám đốc ký được nhiều hợp đồng lớn.

Có một hôm, vị tổng giám đốc nhịn không được liền hỏi cô:

– Hôm cô đến phỏng vấn, tôi làm khó cho cô như vậy, cô có oán trách tôi không?

Cô gái trả lời ngay lập tức:

– Tôi cúi người xuống, chỉ vì muốn đổi một cơ hội để có thể ngóc đầu lên!

Nhất thời “cúi người” không có nghĩa là đánh mất tôn nghiêm, càng biết lúc cần “cúi người” thì tương lai càng ngẩng được cao đầu!

Sưu tầm

 
Quan tâm  
3

Bài viết liên quan

Ý kiến bạn đọc

Bài viết cùng chuyên mục

 
Vì Sao Sếp Mãi Không Tăng Lương Và Thăng Chức Cho Bạn?
Có rất nhiều bạn trẻ luôn than thở về công việc, về ông/ bà sếp và về mức lương hiện tại. Vậy tại sao bạn không làm việc một cách chăm chỉ, thông minh và có chiến lược hơn. Đừng cố đổ lỗi cho công ty...
Nỗi Lòng Bồ Đề Sư Tổ
Danh sư ắt xuất cao đồ. Thầy giỏi thì đồ đệ sẽ giỏi giang. Nhưng giỏi giang phải trong khuôn khổ, kỷ luật, để thầy còn ngẩng mặt tự hào khi chúng ta thành công và thành nhân. Chưa có ông thầy nào trên đời mong học trò mình thất...
Những Đôi Mắt Hút Hồn Nhân Loại
Không chỉ dùng để nhìn, đôi mắt còn là cửa sổ tâm hồn, đôi khi chỉ cần nhìn vào nơi ấy thôi là ta có thể đoán được tính cách một người. Chuyện đó sẽ được bàn trong một chủ đề khác. Bài viết này sẽ giới thiệu đến bạn...
Oán Trời Trách Người Để Được Chi, Phải Chăng Là Tự Vượt Lên Được Nghịch Cảnh Mới Là Đỉnh Cao Của Minh Trí
Khi gặp chuyện bất lợi, không theo ý mình thay vì oán trời trách người, thì chỉ có mạnh mẽ vượt lên chính mình mới là thực tại, chỉ có tự mình đi trên con đường của chính mình mới là minh trí.
Nếu Bạn Muốn Thành Công Thì Đừng Nuông Chiều Bản Thân Với Phong Cách Làm Việc Và Học Tập Theo Tâm Trạng Nữa
Bạn là một người luôn muốn thành công nhưng lại hời hợt với công việc? Chỉ làm việc đối phó và theo tâm trạng, kiểu như vui là làm còn buồn với mệt mỏi thì vứt xó vậy đó. Nếu bạn không kịp thay đổi...
Lợn Đi Chợ: Than Thân Và Trách Phận Không Bao Giờ Thay Đổi Được Thời Cuộc
Khi tai hoạ tới, sợ hãi và than thân trách phận cũng không thể thay đổi được thực tế. Cách tốt nhất là cố gắng thay đổi vận mệnh của mình ngay từ đầu. Câu chuyện Lợn Đi Chợ hôm nay sẽ giúp bạn hiểu hơn về dụng ý này.
Đọc Sách Như Kết Giao Bằng Hữu, Nên Cầu Ít Mà Tinh Tường
Lời hay ý đẹp của cổ nhân không phải do ngẫu nhiên, tùy hứng mà có. Bởi nó được đúc rút qua biết bao thế hệ, được mài gọt từ thực tế "phũ phàng" của bao kiếp nhân sinh để rồi lưu truyền cho hậu thế và dưới đây là những...
Trận Thủy Chiến Vàm Nao: Nhà Nguyễn Đập Tan Hơn 4 Vạn Quân Xiêm La Xâm Lược
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước, ta đã phải chịu không biết bao nhiêu cuộc sâm lăng của các thế lực hùng mạnh và hầu hết các cuộc chống giặc ngoại sâm đều diễn ra trên sông. Trận thủy chiến trên sông Vàm Nao vào thời...
Ngọc Hoàng Trừng Trị Thói Tham Nhũng Như Thế Nào?
Người đang làm, thần đang nhìn, lưới trời tuy thưa mà khó lọt, cho dù là phàm nhân hay chư thần, ai phạm tội đều bị trừng trị. Có điều, cách thức hành án thì quả là có khác nhau đấy. Câu truyện Ngọc Hoàng Trừng Trị Thói Tham Nhũng...
10 Vạn Hùng Binh Của Nước Bột Hải Bị 1 Đạo Thư Của Lý Bạch Dọa Lui
Thái sư là bậc đại thần, đại úy là cận thần, thì cũng chỉ là quyền quý trong nhân gian. Học sĩ họ Lý kia lại là thần tiên giáng trần, đặc biệt đến để giúp đỡ Thiên triều, còn có loại người nào dám sánh cùng cơ chứ!